Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn


Thơ Văn 2020
Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ 2017 - 2022
Thơ Văn 2023


Hoàng hôn bên đồi
Nén hương mùa kiếp nạn
Tháng Tư… Trang sử…
Thằng lính già thương cảm
Thằng lính già cô độc
Thằng lính già ngủ mơ
Thằng lính già hoài niệm
Thằng lính già nhớ bạn
Phục Sinh nhiệm màu
Thương tích
Nửa đêm tỉnh giấc
Vá cờ
Xuân...và Quê tôi
Đă 50 năm
Ai nợ ai…?
Nỗi ḷng viễn xứ
Quà tặng
Quê hưong ngàn trùng
Đừng gọi tôi là ân nhân
Mùa Thu đất khách
Quê hương tôi đánh mất
Từ biệt đồng đội
Dậy đi em
Ngày chia tay
Hương xưa của tôi
Nặng trĩu niềm dau
Nổi sầu muôn thuở
Thương em…
Đếm Sao…
Hè về không Phượng đỏ
Về thăm chốn xưa
Ḍng Đời …
Ước mơ Phá Tam Giang
Ánh trăng xưa
Anh hùng tử, khí hùng bất tử
Một bài thơ không tên
45 năm đợi chờ & mơ ước
Sài G̣n yêu
Ngày đại thọ
Ḷng sơn gửi tạm giữa đất trời
Mông lung
Ḥn khô
Đêm ngủ tôi mơ
Cali mùa hạnh ngộ
Nhớ măi
Vẫn t́m em
Tháng tư hành
Gánh phù vân
Quốc hận
Nhắn lời
I am a soldier born to die
Tháng 2! Xuân vẫn ngát hương đời
Nhớ xuân xưa
Xin em
Cũng đành thôi
Đêm xuân nhớ mẹ
Mừng sinh nhật
Phút cuối
Đoản khúc Đà Lạt
Chờ
Hương ḷng
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai ?
Cho anh nói lời xin lỗi với thằng em
Hồn thức giấc
Khóc cho người nằm xuống
Vọng cố hương… nỗi nhớ
Nỗi niềm riêng
Hương xưa của tôi
Mùa Trạng Nguyên

 

 

 

 

 

 


TÔI ĐI KHÁM … BÁC SĨ.


Cvanto

Người Việt ḿnh có một cách nói rất dễ thương, mỗi khi đi khám bệnh th́ lại thật thà nói là “tôi đi khám bác sĩ”. Nhưng đôi khi cũng cần phải đi khám bác sĩ đúng với ư nghĩa thực sự của câu nói để xem các “từ mẫu” và đệ tử của quư vị ấy mần ăn ra sao.

Đă từ lâu tôi ước mong có cam đảm làm việc này, nhưng “vị thần nên phải nể cây đa”, v́ trong người có nhiều bệnh, ngoài da lắm ghẻ tàu nên hổng dám hỏi thăm sức khỏe quư ngài. Nay thấy nhiều hành động đi quá đà và có chiều gia tăng nên “cho tôi xin một lần”, chỉ một lần rồi thôi “Tôi đi khám bác sĩ”, nếu chưa hết th́ xin “tái khám” sau.

Cực chẳng đă, tôi phải đến trung tâm y tế CĐNV Santa Ana để “khám bác sĩ”. Nói cho chính xác là xin bác sĩ khám và xác nhận tôi có bệnh cao máu, tiểu đường, loét bao tử, có nhiều cục cysts trong ruột để xin bác sĩ cho phép nạp đơn xin MSI.

Trung tâm y tế cho tôi cái hẹn đúng một tháng sau mới được “khám bác sĩ”, nếu bác sĩ OK th́ mới tới giai đoạn làm hẹn để nạp đơn xin MSI, cũng cần cả tháng mới tới phiên. Nếu đầy đủ giấy tờ theo quy định, đơn được gửi đi lên cấp cao, nhanh th́ cũng phải đợi cả tháng trời MSI mới tới tay. Có MSI rồi muốn đi khám bệnh lại phải xin hẹn! Đoạn trường ai có qua cầu mới hay

Giới thượng lưu có bảo hiểm y tế và giới cao niên có mê-đi hoặc mêdi-mêdi chắc không bao giờ biết MSI là cái chi chi và dùng vào việc ǵ đâu?

Thưa rằng nó là bửu bối quư giá pḥng thân cho giới dở dở ương ương, không giầu mà nghèo cũng chẳng ra nghèo, già chưa qua tuổi 65 để hưởng cái thú trên đời là có thẻ medicaire.

MSI có tên Mỹ là “Medical Services for Indigents” mà “indigent” tiếng Việt gọi là nghèo khó, bần cùng! Bần cùng nhưng chưa tới độ khố rách áo ôm nên khó mà gơ được các cửa quan “lương y như từ mẫu” với cái giấy MSI. MSI chỉ hữu dụng khi phải emergency vào bệnh viện, hoặc khám bệnh thông thường ở nhà thương thí, nôm na là trung tâm y tế CĐ

Vùng Little Saigon này có ít nhất 3 trung tâm y tế nhận khám bệnh với cái giấy MSI và cũng là nơi giúp cho giới “bần cùng” xin MSI. Nói là bần cùng nhưng cũng đi làm và đóng thuế thấy mẫu đi ấy chứ.

Cám ơn quư bác sĩ trung tâm khám bệnh miễn phí cho giới nghèo-nghèo, v́ chính phủ trả $ cho MSI rất thấp nên các “lương y”, các bác “xỉ” tây-y khác không nhận! Nếu không có quư Thầy ở các trung tâm y tế này th́ chúng con chỉ c̣n có nước “thí cô hồn”, thí mạng cùi cho trời đất, tới đâu th́ tới. Cám ơn thầy thuốc ở các trung tâm thí th́ cũng biết ơn các cô y tá và nhân viên làm việc nơi đây, các cô c̣n rất trẻ và đẹp. Nếu có thêm nụ cười trên môi, lời nói nhẹ nhàng hơn chút nữa th́ càng thêm duyên và bệnh nhân được mau hết bịnh.

Người quan trọng và đáng nể nhất của các trung tâm này là nhân viên lo hồ sơ MSI, họ làm việc miệt mài trong không gian chật hẹp mà khách xin MSI lại đông, xếp hàng ngồi chờ từ trong ra ngoài, nhất là ở trung tâm y tế N.H, vậy mà các anh chị vẫn ôn ḥa.

Họ như các ông ṭa ngồi phán xét, phán xét, mỗi cái lắc đầu của họ là “người bần cùng” lên ruột muốn té đái, lo âu khiến tim muốn ngừng đập. Một cái gật đầu là con bệnh thở phào nhẹ nhơm, bệnh đă thuyên giảm 50%. Cám ơn ông Tu., chú Cha .., cô . .

Ước chi các trung tâm này có giải pháp nào rút ngắn thêm thời gian chờ đợi để kẻ nghèo được khám sớm hơn th́ quư hóa biết chừng nào, một tháng chờ đợi sao mà lâu thế! Nh́n giới thượng lưu mêdi-mêdi đi khám bệnh mà phát thèm, mà tủi thân! Họ có xe đưa rước nếu cần, họ được nhắc nhở tới ngày giờ đi khám.

Bước vào pḥng mạch, móc từ trong bóp ra, quăng cái thẻ mêdi-mêdi lên bàn là mọi chuyện xong ngay.

Chúng tôi thật t́nh cám ơn quư vị y bác sĩ gốc Việt đang hành nghề tại Little Saigon nói riêng, CA nói chung. Nhờ quư vị mà tuổi thọ đồng hương ngày càng tăng cao và “ác-cao” của quư vị cũng tiên tới, đôi bên cùng có lợi. Mùa tạ ơn, người bệnh chúng tôi chúc quư vị thêm giầu sang phú quư. Tuy nhiên cũng nên chỉnh trang lại pḥng mạch một tí tỉ t́ ti sao cho coi được, có nhiều pḥng khám chật hẹp và nhếch nhác quá, thua xa các pḥng mạch dành cho chị “Cún” anh “tô-tô” của người bản xứ! Bước vô pḥng mạch nhà ta là muốn bịnh thêm.

Chẳng dám gom cá mè một lứa, nhưng cũng phải nói thực rằng không ít nơi c̣n cẩu thả từ trong lương tâm ra tới pḥng khám! Hội luận y tế, quảng cáo trên radio th́ tất cả cho bệnh nhân nhưng thực tế khi đến khám th́ từ nhân viên “front-dest” cho tới quư thầy thuốc chằng coi bệnh nhân ra cái củ cải ǵ cả, cực chẳng đă tôi mới phải đi bài này để “khám bác sĩ”.

Mùa Đông đi khám bịnh đau cổ, cố t́m măi ở góc Bốc-Hụt và Wester mới nhận ra pḥng mạch bác Tê do “OneCare” chỉ định, thấy rồi nhưng cứ ngờ ngợ có đúng là đây chăng? Sao mà nó tối tăm chật hẹp nhếch nhác thế này! Sau khi tŕnh medicaire, bà bác (chắc thế) mặc áo bà ba ngoài front-dest bảo tôi đóng thêm phụ trội rồi dẫn vào pḥng khám.

Lại tự hỏi có thực là đây không? Có thực là pḥng khám bệnh không? Sao trông như một cái kho chứa giấy vụn để “ŕ-sai-cồ”! Trên bàn của BS là nhiều (chứ không phải một) chồng báo cũ vất lung tung lộn-xà ngầu!

Ông bác “xỉ” Tê.. bảo người bệnh há họng, ông bấm đèn pin soi rồi ông quay tới quay lui, kéo hộc tủ trên, lôi hộc tủ dưới, moi ra được miếng gỗ dèm-dẹp chừng ngón tay út, ông đút nó vào và đè cái lưỡi bệnh nhân xuống! Xong rồi vứt cái que trở về vị trí cũ! Có lẽ “save” để dùng cho bệnh nhân lần sau chăng?

Điều đó dúng đến 101%.

Nghĩ vậy mà bệnh nhân rùng ḿnh và cảm thấy ươn ướt dưới chỗ ghế ngồi!

Xin vĩnh biệt bác xỉ Tê, đừng tưởng đó là chuyện đùa, mà bảo đảm có thật 100%. Thấy bác Tê luống tuổi nên người bệnh cho qua mà không gửi thư khiếu nại lên “OneCare”. Chi hối hận là sẽ có nhiều nạn nhân truyện bệnh cho nhau từ cái (ba) que của BS này! Nay v́ một trường hợp cần đi “khám bác sĩ” khác nên đành miễn cưỡng “tái khám” bác Tê với lời nhắn nên nghỉ hiu đi hoặc ri-mơ-đồ cái pḥng mạch.

Mắt mờ, chảy nước hoài, xin bác sĩ gia đ́nh cho đi khám, đến pḥng nhăn khoa của ông bs Cường…Dương ra cái thẻ medicaire, cô nhân viên làm hồ sơ rồi cho ngồi lên ghế chờ, nhỏ chút thuốc cho con ngươi nở to để cho bs dễ khám.

Bs Cường ..dương oai diễn vơ bước vào, khám hồ sơ trước rồi rất ân cần lên giọng êm như ru chiều Hè gió nóng Santa Ana:

-“Chỉ có medicaire th́ bác cần phải trả thêm tiền phụ trội, chỉ có 20% thôi”!.

Nghe như sét đánh ngang tai, nghe như đang ngồi ghế điện! Năn nỉ ỉ ôi th́ bác sỉ bảo:

-“Thôi, không trả phụ trội th́ đi xuống”! (tức là không khám nữa)

Lệnh bác xỉ ban ra th́ phải theo, nhưng khổ nỗi thuốc mà cô y tá nhỏ (mắt) làm con ngươi nở to để ông xỉ khám th́ nay nó làm bệnh nhân như mù ḷa, nh́n gà hóa cuốc, nh́n bác sĩ lại hóa ra là bác ..xỉ, nh́n lươn y này tưởng ác quỷ! Bệnh nhân lạng quạng muốn xỉu, muốn té! Chào thua ông bác xỉ này, xỉ chứ không phải sĩ.

C̣n nhiều nạn nhân đă và đang sẵn sàng tuyên dương công trạng các ông y như ác mẫu này. Nhưng thôi, chẳng đặng đừng mà phải “đi khám” 2 trường hợp cụ thể kể trên, hy vọng không phải đi “tái khám” nhiều lần. Biết rằng học hành vất vả, lấy được cái bằng ông bà đốc là khó lắm, nên tiền bạc th́ cứ việc chém nhưng lời nói chẳng mất tiền mua, có học th́ phải biết lựa lời cho vừa ḷng nhau.

Đành rằng con hơn cha là nhà có phúc, nhưng chỉ mới làm thầy (thuốc) mà đă đ̣i làm cha th́ quá đáng, chỉ đáng là “thầy chạy”.

Những ông THẦY đích thực, từng hy sinh mạng sống để cứu đồng đội, cứu đồng bào trong cơn băo lửa chắc sẽ “ói mửa” khi thấy thiểu số hậu sinh khả ố quên mẫu nó mất lời thề… Có phải thế không thưa các cố Bác Sĩ Đỗ Vinh, Lê Hữu Sanh, Vương Gia Nhơn v.v.. và các thầy lang tây Đàm Quang H, Vương B́nh Dz, Bùi Vĩnh Thạnh, Tô Văn Th, Nguyễn Văn Dơng, Nguyễn Văn Th.., Phạm Vũ B.., Phạm Gia C…

Hết Y th́ tới Dược, không được “nhất bên trọng nhất bên khinh”, đi khám bác sĩ mà không ghé thăm pharmacies th́ không công bằng, bề nào cũng thuộc họ nhà Y cả.

Elizabeth bị bệnh đàn bà (?), bác sĩ kê toa cho thuốc nhét vào chỗ kín, tới pharmacy XX mua thuốc. Cầm thuốc về đến nhà mở ra để xử dụng th́ ô hô ai tai! Sao lạ thế này, bác sĩ có dặn rơ ràng là “nhét” mà sao lời dặn trên giấy bên ngoài lọ thuốc lại bảo là “ngậm”!

Ngậm với nhét theo nghĩa tiếng Việt có khác nhau không nhỉ? Đôi khi cũng có nghe câu “nhét vào miệng”, thí dụ như ông không chịu đi làm mà chỉ đi nhậu th́ lấy cái ǵ “nhét vào miệng”! Để chắc ăn, bảo đảm an toàn tính mạng, Elizabeth gọi điện thoại đến pharmacy yêu cầu người bán coi lại toa thuốc dùm. Sau 10 phút nhận được câu trả lời từ người bán thuốc:

“Sorry, sorry! Không phải ngậm trên (miệng) mà đúng là nhét ở dưới”!

Khổ thế đấy! Có thể những khi nóng nẩy, bực cả cái ḿnh, bà mắng chồng “miệng ông cũng giống cái của tôi, miệng nào chả la miệng” nên bà có thể nhét (?) hay ngậm (?) tùy ư. Nhưng đây là thuốc trị bệnh, thuốc trị bệnh theo toa của bác sĩ, thuốc th́ phải sử dụng đúng theo lời của bác sĩ “rặn”, người bán thuốc hay dược sĩ đâu có thể lầm lộn chết người như thế được! Lộn-lầm theo như chuyện tiếu lâm cô A đi chữa răng, khám mắt th́ ông Nha ông Nhăn lại bảo tụt quần!
Nhét với ngậm th́ cũng chỉ là đưa vật ǵ vào cơ thể mà thôi, dù cho sự nhầm lẫn của dược sĩ bắt ngậm thuốc trĩ và bảo nhét kẹo vào hậu môn th́ cũng chẳng chết thằng “cẩu thả” nào! Nhưng không thể nhầm lẫn bán thuốc quá liều lượng được, bệnh nhân uống vào rồi “hui nhị t́” th́ tính sao đây? Có khi nào xẩy ra chăng? Có chứ, chẳng phải hiếm hoi đâu, xin mời nghe câu chuyện có thực vừa xẩy ra sau đây:

Chàng Trương Chi chẳng hiểu tứ đổ tường ra sao mà bà nhà của hắn bị nhiễm trùng đường tiểu, bác sĩ cho toa bảo uống ngày 1 viên levanquin và uống trong 3 ngày. Ổng BS c̣n dặn thêm “thuốc levanquin này giá hơn 10$/1 viên mà MSI không chi, bệnh nhân phải trả cash”.

Đi mua thuốc, tiền trao th́ cháo múc, nhân viên pharmacy tính tiền tổng cộng là hơn 90$ rồi mới đưa thuốc. Nhưng kẹt quá không mang đủ tiền và vợ chàng Trương chợt nhớ tới lời bác sĩ dặn nên chỉ đem đủ tiền cho 3 viên bèn nhờ dược sĩ coi lại toa thuốc th́ mới biết có sự nhầm lẫn và bệnh nhân được đền bù bằng câu: “Sorry, để tôi coi lại”! Và đúng là dược sĩ “lộn lầm”!

Tai hại thay! BS dặn uống mỗi ngày 1 viên và uống trong 3 ngày mà thôi th́ ông DS lại bắt bà Chi uống tới 3 viên một ngày nên mới tính tiền 9 viên! Hai viên của ông DS dư ra nào phải “cho không biếu không” đâu! Chuyện khó tin nhưng có thật, nhân chứng c̣n đây.

Cả hai trường hợp bất cẩn về thuốc men trên đây rất dễ gây nên chuyện đáng tiếc, bệnh nhân có thể “su” để kiếm ít xu-teng. Nhưng bản tính người Việt vốn hiền, dễ dàng xí xóa bỏ qua, chúng con chỉ “van xin” quư ngài dược sĩ lưu ư nhân viên bán thuốc đọc kỹ toa, và dược sĩ cũng nên nh́n ngang liếc dọc, đọc toa “qualoarement” trước khi trao thuốc cho bệnh nhân.

Đa số các cụ nhà ta tin tưởng tuyệt đối vào nhà bán thuốc, lời dặn ghi trên chai trên lọ nói sao th́ làm vậy, toa bác sĩ th́ pharmacy giữ lại rồi! Vả lại có đọc th́ cũng bố ai mà hiểu nổi, bác sỉ viết toàn là tiếng tây tiếng u, Iran, Iraq, chữ viết lại cứ như rồng múa phượng bay đến nỗi người có học c̣n-lộn huống chi i-tờ như chúng tôi đây!

Chúng tôi đưa ra một vài thí dụ cụ thể có thật trên đây, xin đề nghị quư vị bệnh nhân mỗi khi bác sĩ cho toa th́ phải hỏi ngay ông ấy về liều lượng và cách dùng. Khi đi mua thuốc theo toa th́ cũng đừng ngại ngùng ǵ cả, cứ hỏi lại người bán thuốc cách dùng cho chắc ăn, đọc lại và xác định với người bán những ǵ ghi trên giấy dán ngoài chai thuốc.

Dược sĩ và nhân viên các pharmacies cũng nên thể hiện trách nhiệm của ḿnh, có bổn phận phải ôn tồn trả lời những câu hỏi về cách dùng thuốc của bệnh nhân, dù cho những chi tiết đó đă được ghi trên giấy. Cẩn thận vẫn hơn, 99 lần trúng mà chỉ một lần lộn là mang tai tiếng, thuốc “nhét” dưới mà lại bảo “ngậm” trên miệng th́ ghê quá!

Lương y như từ mẫu, thầy thuốc, thầy dược nhất định không thể là “thầy chạy”. Hẹn lần sau tái khám bác sĩ, nếu bệnh (tật) của ác mẫu không thuyên giảm./.

Cvanto

 


Văn


Hỏi ngă chánh tả tự vị
Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Các cấp chỉ huy và đồng đội TQLC

Lạng Sơn Thiếu Tướng Bùi Thế Lân
Tango Đại Tá Nguyễn Thành Trí
Sài G̣n Đại Tá Tôn Thất Soạn


Ḷng biết ơn nhân ngày Lễ Những Người Cha 2024
Một ngày không thể quên
Giầy Saut trong tử địa
Những nhân chứng sống sót của một thời thảm khốc
Tôi đi khám Bás Sĩ
Bóng người hay bụi sương?
Lần đầu nhập trận
Cố Trung Tá Nguyễn Văn Nho
Trước sau như một!
Louisiana 2023 – Rằn Ri gặp mặt
Môt ban nhạc lạ đời
Những điều ít người biết về bài hát "Kỷ vật cho em"
An Dương
Ngược ḍng thời gian
Người lính cuối cùng
T́m tự do
Tù cải tạo…Những nỗi buồn khó phai
Danh sách Quân Dân Chính chết trong tu cải tạo
Đón xuân này nhớ xuân xưa
"Tù cài tạo" - Những nỗi vui buồn khó quên
Trở lại Cổ Thành
Những ngộ nhận về chiến tranh Việt Nam từ phía Hoa Kỳ
Gặp gỡ Chú Long Hồ
Tango: Ngày này năm xưa! Ngày này năm nay!
Saigon đă tṛn năm
Ngày về từ rừng núi Hiệp Đức
Trường Sơn bỏ lại sau lưng
Cuộc hành tŕnh
Bên kia bờ sông Thạch Hăn
Chung g̣ng định phận
Kỷ niệm cổ thành Đinh Công Tráng - Quảng Trị 1972
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Cố vấn TQLCHK trao Bronze Star cho NT Đặng Bá Đạt
Nhật Kư Cali: Ngàn năm mây bay
Quỳ hôn đất thân yêu
Sau 46 năm nước mắt vẫn c̣n rơi!
Chuyện mắc dịch
Vui buồn cùng Cọp Biển
Cái ǵ của Cesar … Cái ǵ của Thương Phế Binh …
Hỏng rồi tiếng nước tôi !!! Phần 1 - Phần 2
Bạn tôi, người y tá tên Ri
Hai bà chị
Trận đánh tháng 3/75 Quân Khu I
Thu hát cho người
Sự nghiệp 4 chữ, lư tưởng 2 chữ
TĐ2/TQLC Tiêu diệt chiến xa CSBV thuộc Trung Đoàn Tăng-Thiết Giáp 202
T́nh với Nghĩa
Xuân ở nơi nào?!
Tuổi 70, Chán mớ đời!
Họ nhà "Cu"
Con sáo bạc má và người tù
Quân khu IX ơi. Chào mi!
Chuyện về bức tượng TQLC
Tháng 3, kư ức về anh
Ngày ra trại
Một buỗi chiều xuân
Đêm xuân Đà Lạt
Nhánh mai vàng
Phục Hưng Tự