Mảnh đời tị nan tại Đức

Hoàng Thu Thủy

Sau ngày 30 tháng 04.1975, gia đ́nh bà Hoan dọn nhà về xứ Chu Hải gần Láng Cát - Bà Rịa. Nhờ chỗ quen biết, nên bà Hoan mua đuợc quầy bán Bún Riệu, chồng bà là Trung úy thuộc tiểu đoàn 2 Trâu Điên - Thủy quân luc Chiến, từ ngày chồng bà đi học tập cải tạo cho đến nay, bà chỉ mới đi thăm ông ấy có một lần, v́ hoàn cảnh gia đ́nh túng bấn quá, mỗi lần đi ra ngoài Bắc để thăm chồng, bà Hoan phải vay mượn hết bên nội rồi đến bên ngoại.

Nhân có người bạn tù được thả ra, ông Hoan viết vài ḍng về thăm vợ con:" Em hăy cố gắng thu xếp cho thằng Long gặp bác Hải cúa nó". Ông Hoan có ngừời anh ruột, sau ngày 30.04.1975, ông và gia đ́nh vươt biên, sau hơn 1 tuần lễ đuợc tàu Mỹ vớt, sau đó chính phủ Mỹ đưa họ vào trại tị nạn Palawan-Phi luật tân.Hiện thời ông Hải đang định cư tại Mỹ.

Mới đây chồng bà từ trại cải tạo viết về, trong mọi truờng hợp phải lo cho thằng Long nó vựơt biên. Hai ông bà Hoan có 4 nguời con, chỉ có Long là con trai.

Ngày nào bà Hoan cũng nghe ngóng xem có ai tổ chức vuợt biên không? Giáo xứ Chu Hải là một làng đánh cá, phần lớn người dân ở đây đều là nguời Công Giáo. Họ không thể nào sống chúng với Cộng sản.

Cô con gái lớn của bà Hoan cho rằng, gia đ́nh ḿnh nghèo nên tinh kiểu khác, bà Hoan hỏi Lan có cách nào không? Lan mỉm cuời nói nhỏ vào tại mẹ: "Con sẽ năn nỉ ông chủ ghe cho em con đi, nếu như ông ây từ chối lời yêu cầu của con, lúc đó con sẽ có cách tính khác"

Thấy Lan nói như thế bà Hoan cũng hơi yên tâm, v́ Lan rất thông minh và lanh lẹ, từ ngày chồng bà đi học tập cải tạo đến nay, tất cả mọi việc trong gia đ́nh đều do Lan lo toan.

Bà Hoan bán bún Riêu tại chợ Chu Hải, bà lắng nghe tin tức về những chuyến vượt biên sắp tới trong Giáo xứ Chu Hải, bà hy vọng thằng Long con bà sẽ đuợc đi. Lan làm ca trưởng cho Ca đoàn thuộc Giáo xứ Chu Hải, Lan có mối quan hệ rất tốt với cha Xứ và ông Chùm xứ. Qua những nhân vật này, Lan biết được tin tức về những chuyến vuợt biên, v́ mỗi lần mấy ông chủ ghe trước khi họ đi Vượt biên, họ đều tới gặp cha xứ, để xin cha cầu nguyện cho ghe của họ đi được bằng yên.

Đă có một lần cha Xứ gợi ư cho Lan đi vượt biên, nhưng Lan đă từ chối, v́ bà của Lan con đang đi học tập cải Tạo. Chuyện thằng Long của Lan đi vượt biên chỉ c̣n là thời gian tính thôi.

Lan hôm nay không ra phụ mẹ bán bun Riêu, Lan muốn vào găp cha sở, hỏi thăm tin tức là ai sẽ tổ chức vựợt biên. Quày bún Riêu của bà Hoan rất đông khách, v́ thế bà phải nhờ người gọi con gái thứ ba ra phụ bà, Thủy nhỏ hơn Lan hai tuổi.

Sáng nay con có vào găp cha xứ xin ngài giúp cho thằng Long, cha xứ có nói với con rằng:" Chị Lan cứ về đi, để cha tính cho"

Lan c̣n cho bà Hoan biết:" con nghe đưa bạn gái cho biết, gia đ́nh của nó chứa chừng 10 nguời từ Sai g̣n xuống để chuẩn bị đêm nay vượt Biên" Bà Hoan nghe Lan nói như thế khuôn mặt bà tươi hẳn lên. Bà hy vọng nhiều ở Lan.

Sau thánh lễ chiều này, cha xứ cho nguời gọi Lan vào gặp ngài, Lúc Lan găp ngài, ngài chĩ nói với Lan có mây câu:Chị sang găp ông Thanh" Lan hiểu ư ngài.

Sau bữa cơm chiều, bà Hoan không con thấy Lan và Long trong nhà, bà rất lo chẳng biết Long có đi đuợc hay không? hay là lại bị công an hay du kích bắt.

Cả đêm bà Hoan không ngủ đuợc, v́ rất lo cho Lan và Long. Lan là con gái lớn của bà, sau khi tốt nghiệp Đại học sư phạm tại sai g̣n, v́ lư lịch xấu v́ có cha là Nguy quân, nên Công sản không chấp nhận. Lan rất thông minh, giống bên nội, các cô chú của Lan đều tốt nghiệp đại học, nhưng sau này 30 tháng tư trở thành những nghề bất đắc dĩ, d́ Tư truợc kia là Duợc sĩ, bây giờ chay thuốc Tây, c̣n cậu Năm bây giờ đi buốn bán giường tủ cũ ở Xứ Tân Xa Châu...

Bây giờ đă gần 3 giờ sáng rồi, bà Hoan vẫn chưa thấy Lan trở về nhà, làm bà lo quá, bà vội khoác áo lạnh đi ra ngoài đê Chu Hải, nơi nhiều thuyền đánh cá đậu ở đó, bà Hoan đi tới gần nhà thờ th́ nh́n thấy Lan từ ngoài đê Chu Hải trở về.

Lan ghe vào tai mẹ" Mẹ yên tâm, về nhà rồi con sẽ kể cho mẹ"

Bước vào cửa nhà, bà Hoan kéo con gái vào pḥng và muốn nghe Lan tuờng thuật lại những sự việc đă ra ngoài Bến ghe.

Lan nói với mẹ một cách thành khẩn:"Chúng ta phải tạ ơn Chúa và Mẹ Maria, v́ ông Thanh cũng vui vẻ và đồng y cho cà con lẫn thằng Long cùng đi với gia đ́nh ông ấy."

Lúc con và Long ra ngoài đê th́ gặp vợ ông Thanh, con tŕnh bày cho họ biết, gia đ́nh ḿnh rất nghèo v́ thế không có tiền để trả cho Long đi vượt biên, bà Thanh c̣n mời gọi con đi luôn với Long. Lúc em con xuống Taxi ( ghe nhỏ ) để ra thuyền lớn, con có đưa cho Long chiếc nhẫn của con, và con có năn nỉ bà Thanh nhớ giúp đỗ cho Long, bà hứa với con sẽ săn sóc Long.

Sáng hôm sau, tin tức về gia đ́nh ông Thanh đi vượt biên đă đôn ầm lên cả chợ Chu Hải. Ba Hoan chiều nào cũng ra nhà thờ câu nguyện cho thằng con trai của bà đi đuợc bằng an.

Sáng nay Lan cùng ra chợ bán phụ cho mẹ, bà Hoan rất vui khi có người phụ bán, Lan ăn nói nhỏ nhẹ và lễ độ, v́ thế khách hàng rất thích vào ăn Bún Riêu của bà.

Từ ngày Long đi vượt biên cho đến nay đă hơn 1 tuần rồi, nhưng bà Hoan vẫn chưa nhận đuợc tin tức của Long, thấy mẹ buồn ra mặt, Lan luôn an ủi mẹ"Mẹ cứ yên tâm, gia đ́nh ḿnh ăn ở hiền lành, nên Chúa và Đức Mẹ sẽ không để gia đ́nh ḿnh thất vọng."

Chiều nay gia đ́nh ông Thanh báo tin cho bà Hoan biết rằng, gia đ́nh của ông Thanh đă được Tàu Capanamur của Tây Đức vớt.

Qua tới Đức, Long đuợc một gia đ́nh người Đức nhận làm con nuôi. Sau khi tốt nghiệp cấp 3 ,nhưng Long không có ư định ghi danh vào Đại học, v́ Long muốn học nghề sau đó ra đi làm, để giúp đỡ gia đ́nh tại Việt Nam.

Long xin học nghành kế toán ngân hàng, thời gian họ là 2 năm, v́ Long đă tốt nghiệp cấp 3. Thời gian đi nhanh quá chỉ c̣n vài tháng nữa Long sẽ ra trường, Long cố gắng ra trường với số diểm cao và sau đó kiếm đươc việc làm ngay không bị thất nghiệp. Sau khi tốt nghiệp ra trường, Long xin phép ba mẹ nuôi ra ngoài để sống, cả hai ông bà vui vẻ và chấp nhận ngay đề nghị của Long.

Với văn bằng tốt nghiệp " rất giỏi" Long đuợc ngân Hàng Deutsche Bank mời làm việc, những tháng đâu, Long chưa có nhiều kinh nghiệm, v́ thế Long hết sức chịu khó học hỏi ở nhưng Đồng nghiệp.

Ngoài công việc tại Ngân hàng, cuối tuần Long con làm thêm tại một nhà Hàng Trung Quốc, để có thêm chút tiền gởi về cho mẹ và các chị. Mơ uớc của Long, mẹ và chị một ngày nào đó không c̣n phải đi bán bún Riêu nữa. Công việc của Long ở nhà nhà chỉ đứng ở quầy rót nuớc và trực điện thoại. Ông bà chủ tra cho Long rất là hậu, gần 800 DM một tháng. Với số tiên làm thêm này, Long sẽ gởi về hàng tháng cho mẹ và các chị, con tiền đi làm tại ngân hàng, sau khi trừ tiền nhà, tiền điên và ăn uống, Long để vào sổ tiết kiệm, đến khi nào được 20.000 DM, sẽ gởi về cho mẹ sửa lại căn nhà cũ, đây là những ước mơ của Long, nhưng Long nghĩ rằng nó sẽ trở thành hiện thực: Đă mấy chuc năm rồi Long chưa một lần về thăm mẹ và các chị: Long hy vong hè tới sẽ về Việt Nam thăm mẹ.

Long quen Dung tại Nhà hàng " China Garten" nơi Long làm việc cuối tuần. Dung là cô gái miền Bắc, Dung làm việc tại đây đă hơn 2 năm rồi, Long nghe bà chủ nhà Hàng nói, Dung vẫn c̣n độc thân, và đang t́m chồng, với điều kiện người đó phải có quốc tịch Đức.

Long chẳng quan tâm tới vấn đề chung quanh, mục đích của Long vào làm việc ở đây là kiếm tiền, sau giờ làm việc lái xe về nhà. Dung có tới làm quen với Long, đă có nhiều lần Long cho nàng biết, Long đă có bạn gái người Đức mặc dù Long, nhưng Dung vẫn không tin, nhưng thưc sư đến nay Long chưa có một mảnh t́nh vắt vai.

Mấy tuần lễ nay Long nhận đuợc nhiều tin buồn, ba đă chết trong trại Cải tạo cách đây đă khá lâu, nhưng mẹ của Long sợ bị ảnh hưởng đến cuộc sống của con trai, nên cả nhà không thông báo cho Long về cái chết của ba. Theo như chi Lan viết trong thư, ba của Long bi bộ đội bắn chết khi ông đang trốn trốn trại, xác của ba th́ được các ban tù chôn đưới chân đồi.

Nghĩ tới ba, Long cảm thấy nhớ và thương ba. Nhiều lần nghe mẹ kể về ba, người chiến sĩ mũ xanh rất can đảm, Long lúc nào cũng tư hào về ba của ḿnh.

C̣n chị Lan th́ bị bệnh nặng phải năm bệnh viện. V́ thế ngày mai Long phải ra ngân hàng rút tiền ra gởi về cho mẹ, để trả tiền bệnh phí cho chi Lan.

Chiều nay Long nhận được thư mời dự sinh nhật của Dung, thực sự Long không muốn tới tham dự, v́ gia đ́nh của Long tại Việt nam có nhiều chuyện buồn, Long suy nghĩ măi, làm thế nào từ chối lời mời của nàng, Long đang suy nghĩ miên man về chuyên này, ba chủ nhà Hàng tới bên Long và hỏi thăm t́nh trang sức khỏe cùa mọi người trong gia đ́nh Long tại Việt Nam, Long cũng kể cho bà nghe về chị Hai của Long hiện đang nẵm bệnh viện Chợ Rẫy tại Sai G̣n, nghe Long kể , bà vỗ vai Long và nói:" sau bữa ăn tối, cậu đến gặp tôi"

Long đang loay hoay rửa mây cái Ly, ông chủ nhà Hàng tới gần Long và nói:" Chúng tôi có một chút quà muốn chia sẽ với cậu, và mong cậu nhận lấy"

Về đến nhà đă gần 1 giờ sáng, Long nhận được điện thoại của Dung, nàng nhắc nhở Long đừng quên tới dự Sinh nhật của nàng.

Cả đêm qua Long suy nghĩ về phong b́ ông bà chủ tặng cho Long, làm Long khó nghĩ quá, số tiền 10.000 DM quá lớn đối với Long, Long đă quyết định sẽ đem trả lại cho ông bà chủ chiều nay.

Mới bước vào cửa nhà Hàng, Long đă găp ngay bà chủ, Long nói với bà ngay về số tiền ông bà tặng cho Long:" Thưa bà chủ, tôi thật sư không dám nhận số tiền mà ông bà đă tặng cho tôi ngày hôm qua, hôm nay tôi muốn xin gởi lại" Bà chủ nh́n Long và nói: " Nếu như cậu Long mà từ chối, th́ chúng tôi không vui lắm đâu, chúng tôi đă từ lâu coi cậu như là đứa con trai trong gia đ́nh này, như cậu đă biết, chúng tôi không có con cái.

Bà chủ nh́n Long hơi dơm dớm nứơc mắt, bà nói với Long với điệu bộ như một người mẹ đối với người con trai:"nếu như câu từ chối, th́ chúng tôi buồn lắm" Long đề nghị bà chủ:" hay là bà cứ trừ dân vào số tiền luơng hàng tháng của tôi có đuợc không? Nghe Long nói như thế, ba chủ tự nhiên ̣a lên khóc, bà vừa nói vừa khóc:" Tôi phải nói thế nào để cậu hiệu tấm ḷng tôi đối với cậu" Hôm nay tôi phải nói với cậu một điều này, xin cậu đùng từ chối, sau khi sinh nhật thứ 75 cua tôi, chúng tôi sẽ trao nhà Hàng nay cho cậu quản lư, chúng tôi se trở về Đài Loan, khi nào sức khỏe cho phép chúng tôi sẽ qua thăm cậu. Thôi Bác đừng buồn, cháu thành thật xin lỗi hai bác.

Bà chủ cảm thấy vui, Long vẫn thường gọi bà bằng bà Chủ, tư nhiên hôm nay lai gọi bằng bác.

Theo bà chủ th́ giữa bà và Long đă có Duyên gặp nhau, và cái Duyên này sẽ theo bà đến khi làn mi khép lai.

Nhân tiện đây tôi muốn nói với cậu về ngày sinh nhật của cô Dung, tôi chỉ khuyên câu từ chối khéo, c̣n nếu cậu ngại, th́ tồi sẽ nói với cô Dung, ngày hôm đó cậu phải ở lại nhà Hàng để giup chúng tôi khai Thuế. Có lẽ cậu không biết nhiều về cô ây, Bây giờ cậu đă là một thành viên trong gia đ́nh chúng tôi, v́ thế tôi khuyên cậu một cách chân thành, hăy xa lánh ngừơi đàn bà này. Theo tôi đuợc biết, cô Dung ở Việt Nam đă có 2 con, chưa ly di chồng, hiện tại chồng cô ây đang sống tại Phố Hàng Buồm - Hà Nội. Điều này tôi đă cho người về tận Việt Nam để điều tra, người mà tôi cử về để làm công tác này đă có tới gặp chồng và con cái của cô Dung, nếu như cậu chưa tin tôi, chut nưa cậu vào pḥng tôi, tôi se cho câu xem những tấm h́nh về chồng con của cô Dung. Long nghe bà chủ nói về Dung, Long không ngờ nguời đàn bà này lại xảo quyệt đến thế.

Bà chủ giải thích thêm cho Long, khi cô Dung muốn làm hôn thú với ai ở bên Đức, cô ấy sẽ liên lạc với những văn pḥng Du lich của người Việt Nam ở Đức, họ sẽ lo từ A tới Z cho cô ấy. Ngoài ra tôi c̣n đuợc biết, mấy ông Việt Kiều như cậu, làm Hôn thú với mấy cô từ Đông Đức sang, họ sẵn sàng bỏ ra từ 40.00 đến 50.000 DM để làm hôn thú, sau hai năm họ sẽ ly dị, và về Việt Nam làm hôn thú với chồng cũ, và sau đó làm đơn Đoàn tụ .

Lúc ban đầu cô Dung tời đây xin việc, cô ấy kể cho tôi, cô ấy vẫn c̣n độc thân. Sau khi tôi t́m hiểu về tinh trạng gia đinh của cô ta. Hôm nay tôi khuyên cậu chân thành hăy xét lại mối quan hệ với cô Dung. Theo tôi, cô này thuộc loại cao thủ vơ lâm.

Cậu nên cẩn thân, cũng có thể cô ây mời cậu tới dự Sinh nhật của cô ấy, cô Dung sẽ cho vài giọt thuốc ngủ vào nước uống rồi cho cậu uống, lúc bị thấm thuốc rồi, cô ấy cởi hết quần áo của cậu ra và la lên rằng, cậu hiếp cô ấy. để tránh t́nh trạng đó xảy ra.Cậu nên tránh xa người đàn bà này ra.

Sau khi Bức tuờng Berlin sụp đổ, rất nhiều người Việt Nam trươc kia là thành phần hợp tac Lao đông, học chay qua Tây Đức để xin tị nan, thời gian đó, tất cả những cuộc Biểu t́nh chống nhà nuớc Việt Nam, đều có mặt họ, trong ḷng những nguời này vẫn luôn luôn" Bác Hồ kính yêu, hay chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm" Họ tham dư biêu t́nh chống CSVN, ví họ cần những hính ảnh để bổ túc Hồ sơ xin tị nạn chính trị.

Theo tôi được biết, trong nhà của cô Dung lúc nào cũng treo là cờ công sàn. Cậu Long phải hiểu rơ, ba của cậu đă chết v́ ai? Cậu qua Đức này lúc con bé, v́ thế cậu không hiểu rơ về Công sản Việt nam.. Nếu như cậu muốn t́m hiểu về những nguời Việt Nam từ các Đông Đức và những nuớc Đông Âu qua, câu hỏi tôi, tôi sẽ giúp cậu hiệu rơ về những con nguời này. Dần dần nhà Hàng chúng tôi sẽ cho những ngừơi như cô Dung nghỉ việc, để tránh t́nh trang họ làm những chuyện không phù hợp với Luân thuờng Đạo lư và vi phạm luật pháp của. Trong qúa tŕnh làm việc, tôi đă nhận thây rằng, họ là những thành phần bất hảo, đă đuợc CSVN giáo duc ho như thế. Khi nào cậu có thời gian, tôi sẽ nói cho cậu nghe về bản chất cúa những con nguời này. Nếu thức sư câu t́m vợ, tôi se giup cậu một người đàn bà tử tệ, những nguời dằn bà như cô Dung th́ cậu quên đi.

Long nghe bà chủ kề về Dung, sao Long thấy ghê tởm quá, có lẽ chế độ CSVN đă làm cho xa hội bị băng hoại, Luân thường đạo lư không c̣n. Thỉnh thoảng chị Lan cũng viết thư qua cho Long, chị cũng thường khuyên Long về những nguời Đàn bà miền Bắc, họ không đơn giàn và rất nhiều thủ đoạn...

Hôm qua Long nhận đuợc thư của mẹ gởi qua, mẹ báo tin cho Long biết chi Lan đă xuất viện.

Trong thư me của Long c̣n khuyên Long nên tránh xa Dung, v́ cô ây là một nguời đàn bà rất nham hiểm, mẹ của Long cho biết, bà chủ có gọi diện thoại cho mẹ, và bà cũng xin phép mẹ, nhận Long làm con nuôi, v́ ông ba không có con cái. Cuối thư bà khuyên Long, hăy sống thật tử tế và nên săn sóc ông bà chủ, v́ họ cũng đă già rồi.

Mấy bữa nay Long không thấy Dung đi làm, và có tới hỏi bà chủ về Dung, bà cho biết, cách đây hai hôm, ba đă cho Dung nghỉ việc, v́ lư do nhà Hàng vắng khách.

Frankfurt, ngày 28 thăng năm 2014

Hoàng Thu Thủy

 


Văn


Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Trận QT 72 của Lữ Đoàn 258 TQLC
Sớ Táo Quân TQLC - Đinh Dậu 2017
Đọc "Chặng Đường Nối Tiếp"
NT Nguyễn Thành Yên
NT Hoàng Lăm
Cái chào của Niên Trưởng
Chuyến tản thương cuối cùng
Tháng Ba chôn súng
Các NT TQLC
TQLC mà bà không biết sao?
Người Y-Tá chiến trường
Thôi ! Ḿnh về Linh Xuân Thôn, đi em !
Một thời để nhớ
T́m cha
Biệt đội Sóng Thần
Lăo lượm “Ve Chai”
Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ... Muộn Vẫn Phải Nói...
Trâu Điên and Cố vấn Reunion 46 years later (1969-2015)
Trung đội 2 Tiểu Đoàn 7 TQLC và những ngày cuối cùng
Quận Trưởng Quận Triệu Phong, Quảng Trị - Chuẩn Úy Lê Đ́nh Lời
Người lính tiên phuông
Anh hùng bất tử
40 Năm tỵ nạn... Nh́n lại đoạn đường
Người Pháo Thủ TQLC trong cuộc chiến 1972
Mùa Football năm nay sẽ không c̣n...
Đoàn 76 tù binh
Những con Quạ Đen trên nóc nhà xác
Mảnh đời tị nan tại Đức
Người lính già không bao giờ chết
Cơn mưa hạ Atlanta 2014
Cánh Đại Bàng c̣n lại giữa vùng trời TQLC
Vui buồn đời lính -T́nh đồng đội
Nghĩa cử cao quư
Rũ áo thênh thang
30-4 những giờ phút sau cùng của một người Trung đội trưởng TQLC
Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt
Chỉ c̣n là kỷ niệm
Chuyện về cột cờ đầu tiên tại Little Saigon
24 giờ ở Liên Đội Chung Sự!
Nhớ Chú Cảo
Chúc mừng Trường Can
Chuyện ngày xưa…thật xưa
Viết cho con gái Cao Xuân Huy
Những ngày vui ở Nam Cali
Ḍng sông êm đềm
Điệp khúc buồn
Cháu Ông Nội, Tội Bà Ngoại!
Nợ Mẹ hai tiếng yêu thương
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc hội ngộ của Sĩ Quan TQLC/VNCH  và em bé gái mà Ông đă cứu 41 năm trước...
Những cái chết thầm lặng
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Người hát rong nhạc vàng
Khoá 22 và Lam Sơn 719 Hạ Lào
Nụ cười xinh
Những ngày xưa thân ái
Quê hương bỏ lại
Biển vẫn đợi chờ
Buồn vui Đại Hội 2012 tại Oregon
Kỷ Niệm Ngày QL.VNCH. 19/6 - Người lính Việt Nam Cộng Ḥa sau 37 năm nh́n lại...
Nỗi ḷng người lính VNCH nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong
Khóc bạn
Người Lính TQLC bên bờ Bến Hải
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi mong manh
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Cao Xuân Huy - Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy “Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi nhỏ
Vui buồn đời lính 1 - 2 - 3 - 4 - 5
Ḍng thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến không dừng ở đây
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái Điễu
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ, họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc Trang Thủy