Tôi nợ anh...
Chùm thơ Áo Trắng
Nhớ một chiều Xuân
Thơ của Trần Khoa Danh
Tâm sự người Thương Binh
Nhà xưa đă khép
Chiều qua sau khi đi làm về tôi mở e-mail đọc thư th́ thấy anh Châu đăng lên những tấm chân t́nh chia xẻ cùng Ḱnh Ngư Nguyễn Xuân Loan.
Tôi thấy tên chị Ngọc Lan ( Vợ của MX
Ngô Minh Ngọc, hiện tại anh vẫn c̣n đang kiên cường chống chỏi với
căn bịnh hiểm nghèo), và chị Minh (vợ Ḱnh Ngư Cao Xuân Huy). Tôi
thật sự cảm động trước những tấm chân t́nh của các chị dành cho anh
Loan. Dù anh Huy đă không c̣n ở lại với chúng ta, cũng như anh Ngọc
trí nhớ đă mất dần theo thời gian. Tuy ở xa xôi nhưng các chị vẫn
luôn theo dơi và sát cánh cùng các anh em trong mọi t́nh huống nào.
Ngay cả một MX ở tận bên Úc cũng đă góp phần gửi về chia xẻ cùng anh
Loan. Điều này làm tôi tin tưởng rằng, dù đă trải qua bao năm trên
xứ người, dù chúng ta không c̣n chiếc nón xanh trên đầu, nhưng câu
nói “Một ngày TQLC là một đời TQLC” vẫn c̣n măi sống trong ḷng
chúng ta.
Tôi c̣n nhớ măi buổi tối hôm ấy, cách
đây hơn hai tuần trước lễ Giáng Sinh. Sau buổi họp với các anh em MX
ở Oregon để bàn về Đại Hôi cho năm 2012. Tôi đă theo anh Châu đi
thăm anh Loan. Trong suốt quăng đường gần một giờ đồng hồ lái xe,
anh Châu đă cho tôi biết thêm là sau một thời gian dài điều trị th́
Bác sỹ đă chịu thua và cho anh Loan vào nhà an dưỡng (Rehab). Anh
Loan đă nằm đây được hơn hai tuần để chuẩn bị cho những ngày tháng
cuối đời.
Đến chỗ anh Loan th́ trời đă chập choạng tối. Tôi cùng anh Châu t́m
pḥng của anh Loan. Ở đây h́nh như không khí không c̣n sự sống bao
trùm. Những dẫy hành lang chạy dài im lặng. Những cánh cửa khép hờ
với đâu đó bóng tối vây quanh. Có những căn pḥng có đèn bật sáng
với sinh khí và tiếng cười. Tôi ṭ ṃ đưa mắt nh́n vào th́ đó là
những bịnh nhân may mắn có người nhà vào thăm đem theo những cỗ bài
để cùng ngồi bên giường chơi cùng người bịnh vài ván để đem đến cho
họ một nỗi vui nào đó.
Khi đến pḥng của anh Loan th́ thật là trái ngược. Căn pḥng tối om
và tĩnh mịch. Tôi ngỡ hay là họ đă dời anh Loan sang pḥng khác, cho
đến khi anh Châu bật đèn pḥng lên. Tôi thật không tin vào cả chính
mắt ḿnh rằng người đang nằm bất động trên giường kia chính là Ḱnh
Ngư Nguyễn Xuân Loan !!! Người mà cách đây không lâu đă rất linh
động, nhiệt t́nh, làm việc không mỏi mệt để lo vận động gây quỹ cho
các anh em thương phế binh bên nhà. !!! Anh ốm đến độ không c̣n có
thể ốm hơn. Khuôn mặt xương với thân h́nh mỏng dính của anh như dán
sát vào miếng nệm giường. Thấy đèn bật lên, anh mệt mơi từ từ hé đôi
mắt. Khi thấy tôi và anh Châu, trong đôi mắt không c̣n sự sống ấy đă
lóe lên sự mừng rỡ, và sung sướng. Có lẽ anh đang cảm động v́ biết
rằng các anh em MX vẫn c̣n nhớ và đến thăm anh. Giọng anh nói th́
thầm thật khó nghe. Anh cho chúng tôi biết là anh đă vào đây nằm gần
hai tuần, nhưng anh không muốn người nhà cho anh em biết để anh có
thể âm thầm, lặng lẽ ra đi.
Với khuôn mặt buồn hiu và nụ cười héo hắt, anh hỏi thăm về các anh
em MX trong hội và các anh em trong ngày ĐH ở Dallas hè vừa qua. Anh
nói với chúng tôi điều làm anh rất buồn là chắc anh có thể sẽ không
c̣n có mặt trong ngày ĐH được tổ chức ngay chính sân nhà cuả ḿnh
vào năm tới !
Tôi nói với anh:
-Anh đừng suy nghĩ nữa, hăy cố nghỉ ngơi đi, v́ biết đâu thượng đế c̣n làm phép lạ mà.
Nói xong tôi cảm thấy lời an ủi của ḿnh thật nhạt nhẽo, và thừa thăi trong hoàn cảnh này. Nhưng ít nhất là tôi cũng đă nói được lời này với tất cả tấm chân t́nh thương yêu tôi dành cho anh. Vào lúc đó, anh muốn làm công việc vệ sinh. Tôi đưa tay định bấm máy để gọi nhân viên trực, nhưng anh muốn nhờ tôi giúp. Anh nói:
- Nhân viên ở đây tuy tốt thật nhưng họ rất mạnh tay, nên làm tôi đau nhiều lắm anh Hùng à.
Tôi d́u anh vào pḥng vệ sinh, và hỏi anh:
- Anh cảm thấy cơ thể anh bây giờ như thế nào?
Anh đă trả lời tôi một câu ngắn và
gọn, nhưng nó đă ám ảnh tôi suốt quăng đường về nhà,và cả đêm tôi cứ
thao thức v́ câu nói ấy..
Anh trả lời tôi rằng :
-Anh Hùng ạ, tôi biết tôi đang từ từ
đi về cơi chết và căm giác th́ đă chết từ lâu rồi.
Ngày xưa có thể anh em chúng ta đă bao lần cận kề với cái chết,
nhưng có bao người chúng ta đang ngồi chờ nỗi chết từ từ đến mang
ḿnh đi. Cái cảm giác đó theo tôi nghĩ thật là kinh khủng. Ḱnh Ngư
Cao Xuân Huy cũng đă từng can đảm chiến đấu như thế với nỗi đau thân
xác, bây giờ đến lượt Ḱnh Ngư Nguyễn Xuân Loan. Họ đă can đảm chiến
đấu với cuộc chiến tuyệt vọng cuối đời, với kẻ thù không thấy mặt
trong âm thầm, và chịu đựng như đă đương đầu với cuộc chiến ngày
nào. Cuối cùng th́ sự chết có thể cướp được sự sống và sinh mạng họ,
nhưng không bao giờ sự chết có thể tước đoạt được ư chí và nghị lực
của họ,
Từ giă Ḱnh Ngư Nguyễn Xuân Loan, tôi và anh Châu rời khu an dưỡng.
Bước ra ngoài đời sống lại hiện diện với với phố xá tưng bừng nhôn
nhịp chào đón Giáng Sinh. Sau lưng tôi là những đời sống lặng yên
tội nghiệp đang co ḿnh t́m giấc ngủ cố quên đi ngày xưa đă có lần
ḿnh đến bên đời, bên người, giờ chỉ c̣n đau xót thân thôi.
Tôi ngửa cổ lên trời hít một hơi dài. Không khí ngoài trời mát lạnh
lùa vào đầy lồng ngực tôi. Mắt tôi ươn ướt. Tôi đang cảm nhận được
bầu không khí mà tôi đang hít thở tràn đầy sức sống này đă có nhiều
khi tôi không trân trọng nó, thậm chí là đă có những lúc tôi cũng
chẳng thèm để ư đến nó, cho đến bây giờ. Tôi quay sang nói với anh
Châu :
- Chúng ḿnh vẫn c̣n may mắn và hạnh phúc v́ chúng ḿnh vẫn c̣n một chốn đi về với gia đ́nh đầm ấm đang chờ.
Anh Châu ạ! h́nh như sau bao năm nơi
này, tâm hồn ḿnh càng ngày càng ích kỷ, chúng ḿnh đă có quá nhiều
ham muốn, và quá ít để cảm thông?! Một Ḱnh Ngư Cao Xuân Huy, giờ
lại một Ḱnh Ngư Nguyễn Xuân Loan có đủ để cho chúng ḿnh thấy đời
sống quá mong manh?..
Những ngày cuối năm rơi theo từng tờ lịch, như đời sống chúng ta vơi
dần trên cơi tạm này như lời bài hát nào đó “ Sống một ngày là hẹn
chết mai đây” Các bạn MX của tôi ơi, hăy chia xẻ cùng nhau và cho
nhau chút ân t́nh cuối đời dù chỉ là chút ân t́nh rất đỗi mong manh.
Hăy thương yêu, tha thứ và chúc cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất
cho ngày đầu năm sắp đến nhé v́ biết đâu chúng ta không c̣n có cơ
hội đó ngày mai nữa đâu v́ “ Sống trong đời sống cần có một tấm
ḷng” dù rằng rồi cũng chỉ “để gió cuốn đi”.
MX Nguyễn đức Hùng
Cuối năm 2011
Cách sử dụng "I"
và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi
& ngă" trong
tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong
tiếng Việt
Xưng hô tiếng
Việt...
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên
đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một
thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi
mong manh
Người c̣n nhớ
hay người đă quên
Cao Xuân Huy -
Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy
“Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi
nhỏ
Vui buồn đời
lính 1 -
2 - 3
- 4 -
5
Ḍng
thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền
thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến
không dừng ở đây
Nỗi ḷng
biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái
Điễu
Thiên
hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận
An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng
Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho
anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc
sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ,
họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một
cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng
Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ
Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc
Trang Thủy