TQLC mà bà không biết sao?

Đầu năm gia đình chúng tôi kính chúc quý vị sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý và để trả lời câu hỏi này, mời quý vị kiên nhẫn đọc tiếp.

Không biết ngày Đại Hội Thủy Quân Lục Chiến 2016 có gì hấp dẫn mà lôi cuốn ông chồng tôi mãnh liệt như một miếng sắt bị hút bởi một miếng nam châm.

Sở dĩ tôi nói ĐHTQLC 2016 chiếm đoạt trái tim chồng tôi bởi vì nói có sách, mách có chứng. Thật vậy; có lần ổng bịnh rất nặng, mới tối qua vô nhà thương emergency, sáng hôm sau ổng thức sớm lục đục đi làm. Tôi giật mình cản ông lại nhưng ổng lắc đầu lia lịa trả lời nghe không lọt lỗ tai: “Anh khỏe rồi. Phải để dành vacation cho ngày ĐH”. Tuần Noel này con trai chúng tôi từ xa về thăm gia đình; tôi muốn gia đình xum họp nguyên tuần, đi chơi đây đó vì không biết bao giờ mới có cơ hội qúy này. Tôi hỏi ổng lấy vacation ở nhà với con nhưng ổng vẫn khăng khăng: “No, nghỉ làm thì đâu còn vacation cho ngày ĐH”. Tức cành hông mà chẳng làm gì được để thay đổi ý ông. Suy đi nghĩ lại thì lại càng tức thêm. Hèn gì, chúng tôi dọn nhà bao nhiêu tháng nay mà thùng nào thùng đó vẫn chưa mở, còn nằm chình ình giữa nhà vì ổng khất lần: “Từ từ anh dọn” thì ra anh chàng để dành vacation cho ngày ĐH.

Ừa mà nghĩ cũng kỳ, ông ta luôn luôn lợi dụng thời cơ để “nhồi sọ” tôi. Bất cứ lúc nào, ổng cũng tìm cơ hội kể chuyện lính, nói về niên trưởng này, chiến hữu kia một cách thao thao bất tuyệt mà không cần biết tôi có muốn nghe hay không.

Mỗi lần khoác lên người bộ đồ rằn ri là anh ta rất hãnh diện. Làm tôi liên tưởng đến ngày xưa khi Tết đến; bằng mọi giá, tôi phải thuyết phục mẹ tôi mua cho bộ đồ mới rồi háo hức mong đến mùng một được mặc bộ đồ mới đi khoe bạn bè. Khi mặc bộ đồ TQLC, cách cư xử, hành động của anh cũng 100% TQLC. Có nghĩa là sẵn sàng chết vì bộ đồ. Có lần, anh dự chợ Tết với bộ đồ TQLC, không biết chuyện gì mà anh nổi nóng dõng dạc tuyên bố: “Nếu tôi mặc bộ đồ sơ vin, tôi sẽ bỏ qua; nhưng vì bộ đồ quân phục này, anh sỉ nhục tôi tức là anh sỉ nhục cả binh chủng TQLC; tôi sẵn sàng đợi anh ở ngoài cửa!” Đối phương nghe anh nói giật mình, lẳng lặng bỏ đi. Còn tôi thì rất ngạc nhiên nhưng cảm phục.

Anh luôn nghĩ đến và bảo vệ danh dự binh chủng. Giáo xứ chúng tôi có người bạn thân muốn mượn bộ đồ rằn ri của anh cho con của họ để trình diễn văn nghệ, nhưng anh dứt khoát từ chối mà không sợ bạn giận. Anh bảo tôi, vì bộ đồ TQLC có bảng tên, tiểu đoàn, binh chủng; cho nên người mặc phải có trách nhiệm bảo vệ nó; không được làm gì bậy bạ để mang tiếng xấu cho binh chủng TQLC. Anh không dám cho ai mượn vì sợ người mặc làm hại đến thanh danh binh chủng. Đây là điều mà tôi không hề nghĩ đến.

Mà cũng vui, mỗi năm đi dự ĐH như là cái lệ phải đi. Gần tời ngày trong lòng thấy nao nao. Đi để nhìn thấy tận mắt gương anh hùng, lòng yêu nước của các anh. Cụ thể là anh Hoàng Thiều Quân Y. Năm 2015 vừa rồi khi anh nhận diện một ca sĩ từ VN sang Mỹ hát; anh chận người đó lại giảng cho một bài học yêu nước; anh tức giận nói lên tình trạng VN đang bị mất nước. Hoàng Sa, Trường Sa bị mất mà đảng CS im lặng không dám lên tiếng, chỉ biết ác với dân mà hèn với giặc…; và anh khóc. Đối với tôi đó là gương anh hùng vì lời nói của anh là những viên đạn đấu tranh chống lại chế độ độc tài.

Giống như hàng năm gia đình tụ họp vào ngày lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh thì các Cọp Biển gặp nhau vào tháng 7. Mỗi năm gặp lại thấy ai cũng khác vì già đi. Năm 2015 vừa rồi mỗi lần đọc email thấy tin buồn nhiều hơn tin vui, ông chồng tôi giật mình vì không biết còn bao nhiêu lần nữa anh còn sức khỏe dự ĐH để gặp lại các đàn anh, bạn bè anh kính mến.

Năm 2015 vừa rồi mừng sinh nhật binh chủng tại IA, anh Hồ Giêng hứa với chúng tôi rằng sẽ gặp nhau tại đại hội MI năm nay, nhưng anh đã ra đi. Chồng tôi bàng hoàng khi nghe tin buồn. Chúng tôi yên lặng nhìn nhau. Lời anh dặn chúng tôi trước khi chia tay vẫn còn văng vẳng bên tai,: “Nếu còn sống sẽ gặp nhau tại ĐH 2016” Nguyện xin hương linh anh phù hộ cho ngày ĐH này thành công.

Hôm nay là 2/3/2016 như vậy là chỉ còn 151 ngày nữa. Vâng, chỉ còn 151 ngày nữa là ngày Đại Hội Thủy Quân Lục Chiến 2016. Chồng tôi đếm từng ngày. Đi làm không dám nghỉ, để dành vacation cho ngày ĐH. Anh mong tới ngày đó để được khoác lên người bộ đồ anh yêu quý, để được đón nhận tình huynh đệ chi binh, để cùng với đồng đội hát lên bài “Tiến Quân Lên Đoàn Cọp Biển”. Tôi nghĩ anh thích bài hát này vì tôi thấy có lúc anh Lộc từ Michigan và ông chồng tôi từ Wisconsin hợp ca bài này qua điện thoại.

Ban cố vấn ĐH và các niên trưởng tại IA; không ngại đường xá xa xôi, thức hồi 2, 3 giờ sáng, 8 tiếng lái xe từ IA tới MI quan sát hội trường và bàn bạc về ngày ĐH. Tôi vừa thắc mắc tại sao nhữmg vị đàn anh lớn tuổi này phải bận tâm, mệt nhọc như thế? Thì ông chồng tôi lên lớp liền: “Vì thương em út, vì một ngày TQLC là một đời TQLC, vì danh dự binh chủng, vì tình huynh đệ chi binh, vì không biết còn bao nhiêu lần họp mặt như thế....” Trời ạ, may mà tôi hỏi có một câu mà lên lớp tôi tới tấp! Rồi anh kết thúc bằng một câu: “TQLC mà bà không biết sao?” Thú thực, tôi cũng không biết ý ông muốn nói gì nhưng không dám hỏi tiếp vì sợ bị lên lớp lần nữa!

Một con én không làm được mùa xuân, đại hội không có nếu không có các MX và gia đình về tham dự. Hy vọng tất cả MX và gia đình có mặt trong ngày ĐH này. Nhất là những anh chưa từng tham dự ĐH lần nào. Các anh nên đi một lần cho biết. Để gặp lại bạn bè, để ôn lại kỷ niệm vui buồn đời lính. Vui lắm các anh ơi. Bảo đảm các anh sẽ cười suốt hai ngày. Sẽ trẻ lại như ngày xưa, bịnh tật sẽ biến mất vì một nụ cười là mười thang thuốc bổ.

Viết tới đây, tôi nhớ lại câu hỏi của ông chồng tôi “TQLC mà bà không biết sao?”. Biết chứ, tôi đoán già, đoán non. Có lẽ anh chàng muốn khoe. Khoe rằng: “Bà sẽ thấy, TQLC chúng tôi đoàn kết, thương yêu nhau. Từ trên xuống dưới; các niên trưởng sẽ ủng hộ em út chúng tôi hết mình; các chiến hữu không bỏ rơi đồng đội. Rồi bà sẽ thấy TQLC chúng tôi sẽ có mặt tại ĐH 2016 với con số kỷ lục!” Wow! anh chàng tự tin quá! Mong rằng các anh giúp “thày bói” này một tay và trả lời câu hỏi này dùm bằng cách ghi tên tham dự ĐH 2016, càng đông càng tốt nhé các anh. Cám ơn các anh trước.

Trích nguyên văn của anh Giang Văn Nhân thì “Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Ban Tổ Chức Đại Hội TQLC là một kết hợp MX tại các tiểu bang. Xin Quư NT, Quư Chiến Hữu và Gia Đ́nh sắp xếp về tham dự.

Để kết thúc bài này, mượn lời mời của anh Nguyễn Văn Lộc - trưởng ban tổ chức ĐH TQLC 2016 như sau:

Kính thưa các Niên Trưởng và các Chiến Hữu Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến. Kính mời các niên trưởng, các chiến hữu, và gia đình về Grand Rapids, Michigan tham dự ĐH TQLC. Chúng tôi rất hãnh diện, hân hoan chào đón qúy vị.
Riêng các Bác Sĩ, Y Tá Quân Y TQLC trên toàn thế giới, kính mời các anh về Michigan để hổ trợ tinh thần cho thằng em út Quân Y
  Nguyễn Văn Lộc.
Chân thành cám ơn tất cả. Nguyễn Văn Lộc điện thoại 616-308-8250.”

Gia đình MX Nguyễn Tấn Tài

 


Văn


Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Thăm lại “Mái Nhà” xưa
Hăy kể cho tôi nghe
Young Marines trong ngày Tưởng Niệm 30/04/17
Trận QT 72 của Lữ Đoàn 258 TQLC
Sớ Táo Quân TQLC - Đinh Dậu 2017
Đọc "Chặng Đường Nối Tiếp"
NT Nguyễn Thành Yên
NT Hoàng Lăm
Cái chào của Niên Trưởng
Chuyến tản thương cuối cùng
Tháng Ba chôn súng
Các NT TQLC
TQLC mà bà không biết sao?
Người Y-Tá chiến trường
Thôi ! Ḿnh về Linh Xuân Thôn, đi em !
Một thời để nhớ
T́m cha
Biệt đội Sóng Thần
Lăo lượm “Ve Chai”
Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ... Muộn Vẫn Phải Nói...
Trâu Điên and Cố vấn Reunion 46 years later (1969-2015)
Trung đội 2 Tiểu Đoàn 7 TQLC và những ngày cuối cùng
Quận Trưởng Quận Triệu Phong, Quảng Trị - Chuẩn Úy Lê Đ́nh Lời
Người lính tiên phuông
Anh hùng bất tử
40 Năm tỵ nạn... Nh́n lại đoạn đường
Người Pháo Thủ TQLC trong cuộc chiến 1972
Mùa Football năm nay sẽ không c̣n...
Đoàn 76 tù binh
Những con Quạ Đen trên nóc nhà xác
Mảnh đời tị nan tại Đức
Người lính già không bao giờ chết
Cơn mưa hạ Atlanta 2014
Cánh Đại Bàng c̣n lại giữa vùng trời TQLC
Vui buồn đời lính -T́nh đồng đội
Nghĩa cử cao quư
Rũ áo thênh thang
30-4 những giờ phút sau cùng của một người Trung đội trưởng TQLC
Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt
Chỉ c̣n là kỷ niệm
Chuyện về cột cờ đầu tiên tại Little Saigon
24 giờ ở Liên Đội Chung Sự!
Nhớ Chú Cảo
Chúc mừng Trường Can
Chuyện ngày xưa…thật xưa
Viết cho con gái Cao Xuân Huy
Những ngày vui ở Nam Cali
Ḍng sông êm đềm
Điệp khúc buồn
Cháu Ông Nội, Tội Bà Ngoại!
Nợ Mẹ hai tiếng yêu thương
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc hội ngộ của Sĩ Quan TQLC/VNCH  và em bé gái mà Ông đă cứu 41 năm trước...
Những cái chết thầm lặng
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Người hát rong nhạc vàng
Khoá 22 và Lam Sơn 719 Hạ Lào
Nụ cười xinh
Những ngày xưa thân ái
Quê hương bỏ lại
Biển vẫn đợi chờ
Buồn vui Đại Hội 2012 tại Oregon
Kỷ Niệm Ngày QL.VNCH. 19/6 - Người lính Việt Nam Cộng Ḥa sau 37 năm nh́n lại...
Nỗi ḷng người lính VNCH nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong
Khóc bạn
Người Lính TQLC bên bờ Bến Hải
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi mong manh
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Cao Xuân Huy - Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy “Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi nhỏ
Vui buồn đời lính 1 - 2 - 3 - 4 - 5
Ḍng thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến không dừng ở đây
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái Điễu
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ, họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc Trang Thủy