Tổng Hội
Hội Arizona
Hội Bắc Cali
Hội Nam Cali
Hội Chicago
Hội Đallas & Ft. Worth
Hội Đông Bắc HK
Hội Georgia
Hội Houston
Hội Iowa
Hội Oklahoma
Hội Oregon
Hội Sacramento
Hội San Diego
Hội Seattle
Hội Toronto
Liên Hội Úc Châu
South Australia
New Queensland
New South Wales
Victoria
MX Trần Văn
Minh. Australia
Cũng
đă hơn 30 năm đi qua, tưởng chừng những người đồng đội gần gũi chung
cùng một thời, cùng một đại đội thôi, chứ chưa dám nói rộng hơn đến
cấp tiểu đoàn, lữ đoàn, sư đoàn. Sau bao nhiêu biến đổi của thời
cuộc, nổi trôi theo cuộc sống, một nửa đời người đă qua. Trong trái
đất bao la, chắc rằng chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có dịp gặp lại nhau
nữa!
Nhưng, một sự t́nh cờ ngẫu nhiên, hai anh lính xưa của Đại đội 3,
Tiểu đoàn 1 Quái điểu Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam ngày nào, lại có
cơ duyên gặp nhau, không phải gặp nhau trên quê hương yêu dấu, mà
gặp nhau ở trên một xứ sở xa lạ, tận cùng nơi một lục địa miệt dưới,
xứ Úc Đại Lợi.
Tôi gặp lại anh.
Trong bao la của đất trời nước Úc.
Không thân thích họ hàng.
Anh mừng hai cánh tay giang.
Như muốn ôm vào ḷng.
Người chiến hữu.
Tôi được anh em gọi để gặp mặt sinh hoạt, với tư cách một cựu chiến
binh cọp biển, vào đợt đầu tiên tại Victoria với các chiến hữu,
trước khi hội được thành lập. Nh́n tên và đơn vị, trong số ít ỏi anh
em, tôi vinh dự là người được đứng đầu danh sách v́ danh sách xếp
theo thứ tự tiểu đoàn, và cũng hân hạnh là ḿnh được đại diện cho
Tiểu Đoàn 1 TQLC. Mấy tháng sau, những buổi sinh hoạt hàng tháng, cứ
liên tiếp có thêm những người mới t́m đến, những khuôn mặt lạ, những
chiến binh xưa t́m về, chỉ qua giới thiệu là tự nhiên chúng tôi đă
thân nhau ngay, như những người ruột thịt v́ chúng tôi cùng binh
chủng mà.
Quay qua, quay lại, tôi vẫn đứng đầu, mặc dù danh sách có dài ra.
Rồi một hôm, có một người cao lớn, mặt mũi sáng sủa, mang cặp kiếng
trắng, với hàng ria mép rậm đến với hội. Anh Bắc giới thiệu với mọi
người thành viên mới, anh bắt tay mọi người, vừa bắt tay, vừa tự
giới thiệu: tôi tên Minh, đến phiên tôi cả hai cùng nói: tôi tên
Minh, tôi cũng tên Minh, tôi Tiểu đoàn 1, tôi cũng Tiểu đoàn 1, tôi
Đại đội 3, tôi cũng Đại đội 3, tôi Trung đội 4, tôi th́ Trung đội 3.
Sự trùng hợp tuy lạ nhưng không gây ngạc nhiên, v́ chưng, nhiều cái
tuy cùng nhưng khác thời gian cũng gây cho nhau những khác biệt rồi.
Rồi do cùng sinh hoạt chung trong hội, chúng tôi không c̣n nói
chuyện riêng lẻ nữa.
Không có cái ǵ vui hơn, là những buổi sinh hoạt của những người
cùng binh chủng, bởi v́ khi nói đến đơn vị nào trong binh chủng, th́
ai cũng biết, địa danh nào đó, ai cũng đă đi qua, và nhất là những
giai thoại về đời lính, trong cùng binh chủng, th́ ai cũng từng nghe
đến, nên những buổi sinh hoạt riêng này, luôn làm cho chúng tôi có
thêm những niềm vui, cái vui mà lúc này, ở tuổi này trong chúng tôi,
ai cũng cần để mà sống.
Lần sinh hoạt tiếp, rồi tiếp nữa, mỗi dịp gặp, chúng tôi lại có với
nhau những dịp trao đổi thông tin, mà mỗi thông tin nhận được, đă
lôi chúng tôi gần lại. Thế là hai anh Quái điểu cùng có được nhiều
cái chung, như thời gian phục vụ chung Năm 1972, có Đại úy Vàng Huy
Liễu là Đại đội trưởng, đă từng chiến đấu, đă từng có mặt ở những
địa danh, Bích La thôn, Chợ Săi, Triệu phong, Trường Bồ đề Quảng
trị. Cùng biết về những cái chết của đồng đội trong những ngày đó,
thế mà giờ mới biết mặt nhau, bởi chưng ngày đó, chúng tôi đóng quân
ở những nơi ác liệt quá, chỉ vô ư một chút là giă từ vũ khí, giă từ
đồng đội ngay. Nên chúng tôi nằm gần chỗ nhau, mà không biết mặt
nhau, là do chúng tôi chỉ sống khác trung đội!
Tôi ở và phục vụ đơn vị thời gian ít hơn Đoàn Văn Minh, v́ trước
ngày ngưng bắn theo Hiệp định Paris 10 ngày. Tại Chợ Săi, Triệu
phong, tôi hứng nguyên một trái 62 ly sau lưng, cũng may có hầm bằng
bao cát và gạch vụn che cho, chứ không có, chắc tôi cũng đă được bỏ
ảnh trên bàn thờ rồi? Thế nhưng suốt từ chân lên đến đầu tôi đều có
mảnh đạn ghim vào, Phước một đồng đội nằm hầm bên đă d́u tôi ra đại
đội rồi một chiếc M 113 đưa tôi ra đến cánh A, BS. Trung Chỉnh
chuyển tôi tiếp ra bệnh xá lữ đoàn. Ở đây, đă kêu trực thăng đưa tôi
về bệnh viện Nguyễn Tri Phương. Tôi được đưa ngay vào pḥng chụp X
quang, rồi chuyển qua pḥng mổ, các bác sĩ đă mổ lấy hết miểng đạn
ghim trong thân thể tôi ra, vậy mà nay phát hiện vẫn c̣n sót lại vài
miểng trong người. Ngày hôm sau, Quân y TQLC, lănh tôi về bên bịnh
viện dă chiến sư đoàn, BS Hải chuyển tôi về Bịnh viện Lê Hữu Sanh
điều trị. Ngay đêm ấy, khi c̣n nằm ở Nguyễn Tri Phương, tôi đă được
tin Trung sĩ Danh Nganh và hai chiến hữu khác cùng trung đội với tôi
đă hy sinh!
Nhớ lại cái ngày hôm ấy, trung đội tôi thay nhau đi lănh lương, cứ
từng tiểu đội một, lội ra cánh A gần cây cầu phao để lănh lương, rồi
tiện dịp gửi thư từ, mua bán những thứ cần thiết và gửi tiền về nhà.
Xong tôi ghé vào chiếc M113 bán hàng mua mấy lon bia, sau đó, quay
lại chỗ đóng quân măi trong khu Chợ Săi. Về đến hầm vừa giờ ăn cơm,
tôi, C/U Phát và Phước ngồi ăn, có ba lon bia, chia cho ba người,
đang ăn, một viên AK lạc lơng bay qua vách hầm, hết đà rơi ngay giữa
mấy cái ghế xếp cũ, trên để miếng cạc tông làm mâm cơm, ba thầy tṛ
nh́n nhau kinh ngạc, mừng là nó đă không trúng ai! Viên đạn c̣n nóng
hổi xoay xoay trước mặt, tôi nhặt lên bỏ vào trong cái túi ḿn
claymore tính để làm kỷ niệm. Ăn xong, chúng tôi có lệnh lên tiền
đồn, đổi cho trung đội bạn rút về theo định kỳ. Chuẩn úy Phát nhiều
kinh nghiệm, ông nói tôi giao máy cho lính Ba, tôi về tiểu đội, mọi
người chuẩn bị để đổi tuyến pḥng thủ, dặn ḍ xong, một ḿnh trung
đội trưởng ông rời vị trí lên tiền đồn trước.
Tôi và mọi người c̣n đang chuẩn bị. Chắc phía địch thấy mọi người đi
ra, đi vào thấp thoáng sao đó, chúng nghi ḿnh sẽ tấn công chúng hay
sao đây? Thế là chúng dùng súng cối để pháo vào vị trí đóng quân của
đơn vị, chuyện mà ngày nào nằm ở đây, nơi trận địa này, chúng tôi
cũng được đón nhận đạn của chúng bắn qua. Nhưng hôm nay chúng bắn
nhiều hơn, một trái nổ ngay trên nền nhà giữa trung tâm trung đội,
nhưng không ai bị ǵ v́ chúng tôi nằm chung quanh cái nền nhà cao
ấy. Trái thứ nh́, rơi ngay sau lưng tôi như đă kể ở trên, tôi không
nghe tiếng nổ, v́ nó nổ ngay sát ḿnh. Mắt tôi không c̣n nh́n thấy
ǵ nữa, sau này tôi mới hiểu là do làn khói đen dầy đặc của trái
đạn. Nhưng lúc đó, tôi thoáng nghĩ nhanh trong đầu: hay là ḿnh chết
rồi ư? Sao mắt mở mà lại không nh́n thấy ǵ? Sau nghe tiếng Phước
nằm hầm kế bên hỏi vọng sang: anh Minh có sao không? Nghe thế tôi
mới biết là ḿnh vẫn c̣n sống. Tôi rờ từ đầu tới chân, thấy chỗ nào
cũng ướt, tôi nói với Phước: h́nh như ḿnh bị thương, Phước chui qua
hầm tôi và lấy băng cá nhân băng cho tôi, rồi d́u tôi ra đại đội.
Tiện cũng nói về cái chết của trung sĩ Danh Nganh. Nghe ông kể, ông
đă giải ngũ rồi, về nhà buồn đâm nhớ đơn vị, nhớ đồng đội, nhớ màu
áo, nhớ luôn đời lính, nên ông xin tái ngũ. Người Việt gốc Miên, anh
em nói ông có bùa cà tha, cà thiếc ǵ đó, nên khó chết? V́ đi lính
mà lên đến trung sĩ, ở một đơn vị tác chiến nhiều năm như ông mà vẫn
c̣n sống khỏe, th́ chắc hẳn phải có bùa hộ mệnh! Ông coi một tiểu
đội chứ không nắm trung đội phó, mặc dù kinh nghiệm trận mạc th́ đầy
ḿnh, nên ông hay chỉ lại kinh nghiệm cho đồng đội.
Khi tôi được tải thương th́ trung đội cũng từ từ rời tuyến. Trung
đội tiền đồn và trung đội chúng tôi cách nhau cỡ gần 100 mét, ngăn
cách hai đơn vị có một con đê nhỏ, muốn đi lên đi xuống, chúng tôi
phải cúi đầu chạy đến sát chân đê, chỗ có một khe hơi trũng xuống,
một lối ṃn bắt buộc phải đi qua, v́ chung quanh đầy ḿn bẫy. Đến
gần đê, ngồi quan sát kỹ v́ địch nằm cũng rất gần, chúng thường căn
súng sẵn sàng bắn sẻ khi chúng tôi băng ngang, quan sát xong, chúng
tôi chạy nhanh vượt con đê thoát sang bên kia bờ, rồi lom khom chạy
vào vị trí. Nhận thấy vụ chuyển quân này của chúng tôi, địch tăng
cường bám sát và nhắm đơn vị chúng tôi để bắn tỉa. Và trong cuộc
chuyển quân, chúng đă ŕnh và bắn trúng một chiến hữu của chúng tôi,
anh nằm vắt ngang con đê nhỏ, vừa cản đường, vừa là một mục tiêu làm
mồi, chúng chờ sẵn đồng đội lên lấy xác. Và đúng với những ǵ chúng
nghĩ, v́ xưa nay người lính VNCH. với truyền thống không bao giờ bỏ
rơi đồng đội dù đồng đội đă hy sinh. Biết được điều đó, nên chúng cố
ŕnh và lại bắn trúng một chiến hữu thứ hai lên lấy xác bạn. Trong
khi đó cuộc chuyển quân bị ngưng trệ, Trung sĩ Danh Nganh đă dũng
cảm đi lên làm nhiệm vụ lấy xác hai đồng đội và ông đă là người thứ
ba hy sinh. Xin ngả mũ vĩnh biệt ông.
Năm 1991, tôi tới Úc, gặp Bác sĩ TQLC Trần Xuân Dũng, nghe tôi nói ở
TĐ.1, ông hỏi tôi có biết trung tá Nguyễn Đăng Ḥa không? Tôi lắc
đầu nói: chỉ nghe tên thôi chứ không biết mặt. Sự thật tôi không
biết ǵ đến vị tiểu đoàn trưởng của ḿnh, v́ suốt thời gian phục vụ,
tôi toàn nằm bên cánh B. Thậm chí đến đại đội trưởng c̣n không biết
rơ mặt, chỉ có hai lần gần ông nhất nhưng cũng không giáp mặt, đó là
lần về tŕnh diện đơn vị, chiếc M 113 chở chúng tôi từ lộ băng qua
cánh đồng vào đại đội, hơn chục người về bổ sung, ngoài mặt trận mọi
thủ tục tŕnh diện cũng được đơn giản, ngồi trong căn nhà c̣n sót
lại giữa cánh đồng và những rặng tre ở Bích la thôn, ông hỏi vọng
ra: có ai được gửi gấm ǵ tôi không? Không có tiếng trả lời, trung
sĩ Gấu dẫn thẳng mấy người chúng tôi về Trung đội 3 và ra tiền đồn
ngay với những người chiến hữu cũ.
Rồi đơn vị cứ chuyển từ Bích la thôn ra lại Thị xă Quảng trị, vào
Triệu phong, Chợ Săi, chuyên sống trong hầm, ngoài tuyến. Ít khi nào
giáp mặt chỉ huy để được chào kính, nói chi gặp mà biết mặt. Lần thứ
hai, ở chợ Săi, Triệu phong, tôi được lệnh đưa một máy truyền tin
PRC 25 vào trả đại đội. Ra khỏi hầm, tôi vừa lom khom chạy được hơn
mươi thước th́ địch pháo. Giữa đồng trống chằng chịt hố bom và cây
cụt ngọn. Đạn nổ tung trời, đất cát bay tung tóe, tôi như người bất
lực, cảm thấy thân phận ḿnh nhỏ bé trước lưỡi hái của Tử thần. Ông
thần chết đang tức tối vung lưỡi hái lên chém hụt tôi, mà h́nh như
càng hụt, càng tức, càng tức, thần chết càng trở nên vụng về chăng?
Nhờ đó mà tôi thoát, v́ bản thân tôi chẳng c̣n biết phản ứng làm
sao, chạy đi đâu, nấp chỗ nào, v́ chỗ nào cũng có đạn nổ. Không quay
lại được, tôi đâm liều cứ chạy vào đại đội, khoảng cách chừng hơn
100 mét mà sao như xa vạn dặm! Vào đến nơi tôi giao máy, tuy không
gặp mặt chỉ huy, nhưng tôi nghe đại đội trưởng ḿnh nói: “tôi tưởng
đạn pháo nó thịt ông rồi.” Tôi cảm động, th́ ra năy giờ, vị chỉ huy
đă theo dơi và lo lắng cho tôi, khi tôi gặp nguy khốn giữa cơn mưa
trùng trùng đạn pháo của địch. Tôi chỉ c̣n nhớ danh hiệu truyền tin
nội bộ của ông là Long b́nh, lúc đó có đại đội phó mới về, Thiếu úy
B́nh là B́nh long, c̣n tôi ở với chuẩn úy Phát (Phước long.) Đến
ngày ngừng bắn, tôi đang nằm ở Lê Hữu Sanh gần một năm điều trị tôi
cởi áo lính.
Tôi với Đoàn Văn Minh ôn lại chuyện cũ, hỏi thăm về những người
chiến hữu, nhắc đến trung sĩ Tốt, rồi chuyện trung sĩ Thành phá chốt
bị thương ra sao, tuy khác trung đội, nhưng nằm gần tuyến nên chúng
tôi chứng kiến hết. Rồi đồng đội Hùng ngồi trong hầm ngóng ra ngoài
nói chuyện bị chết như thế nào. Cả những cái chết tự nhiên không qua
bom đạn của những bà cụ nằm lại giữ nhà ở Triệu phong, anh em chúng
tôi phải gỡ cánh cửa để tạm làm ḥm chôn các cụ. Như những thước
phim quay chậm, chúng tôi nh́n thấy ḿnh trong những ngày gian khổ
khi xưa, nhờ ḷng yêu nước, bảo vệ tự do, đúng, chúng tôi ngày đó,
coi cái chết thật nhẹ tựa lông hồng. Là người lính đúng nghĩa, chúng
tôi chỉ biết đến những kỷ niệm. C̣n về những trận đánh, chúng tôi
không dám lạm bàn, v́ đă có các niên trưởng với đầy đủ những dữ kiện
đă kể lại đầy đủ rồi.
Giờ gặp lại, khuôn mặt chúng tôi đă có những nét thay đổi khác xưa,
nét trẻ trung không c̣n, lại c̣n lư do chúng tôi không biết nhau
ngày đó, nên chẳng ai nhận ra ai, nếu như không nói chuyện xưa! Có
những lần, khi hoán chuyển vị trí, người đi qua, người đi lại, vội
vă lom khom, có gặp mà thoáng nhận ra nhau th́ trao đổi thông tin,
nói báo vọng với nhau những người bạn chung ai c̣n, ai mất, ai bị
thương vv. Chỉ gần nhau và biết rơ về nhau, nếu ở chung với nhau
trong cùng một trung đội mà thôi.
Chắc có những chiến hữu cùng tiểu đội, trung đội với tôi, giờ có đọc
cũng khó h́nh dung tôi là ai, những lính Lũy, lính Sáng, lính Phước,
lính Ba (híp) vv. chúng tôi quen gọi nhau như vậy. Trung đội trưởng
chúng tôi gọi ông thầy, c̣n trung sĩ Danh Nganh chúng tôi gọi ông
giáo. Nhắc như vậy, mà các vị chưa nhận ra th́ tôi xin lộ tí bí mật
nữa về tôi là tay tiếu lâm có hạng ở trung đội, tôi hay đùa nữa.
Chắc tiểu đội c̣n nhớ, trong những giờ phút nguy nan ấy, cái chết
cận kề, thế mà những người trai cọp biển vẫn vui đùa, như đang sống
ở một nơi chốn nào đó b́nh yên, ngủ trong hầm sơ sài, nằm đất mà vẫn
vui đùa được. Nên qua những đêm ngủ b́nh yên, để những ngày mới thêm
một niềm vui mới, chưa ai ḅ dậy v́ c̣n nằm nướng, th́ tôi, người
lính già nhất tiểu đội đă đánh thức anh em bằng cách chọc cười. Một
giọng nũng nịu nhăo nhẹt ngai ngái, tôi cố đóng kịch như một người
em nhỏ khẽ nhơng nhẽo nói: “anh Sáng.. ơi, dắt em đi.. đái.” Ối trời
đất ơi! Giữa đồng không mông quạnh mênh mông, chỉ có tiếng bom rơi
đạn xéo, nơi mà đă từ lâu những tiếng nhơng nhẽo thân thương, của
những người em nhỏ trong gia đ́nh chỉ c̣n trong trí nhớ mỗi người.
Rồi hôm nay, tự nhiên được cất lên, nghe thật gợi cảm, làm tăng nỗi
nhớ nhà, nhưng ai nằm trong hoàn cảnh này, lại thấy tức cười, và
cười thật thú vị. Tiếng khúc khích trong chăn, cứ từ từ vỡ ̣a thành
những tiếng cười lớn, làm thành những niềm vui đầu một ngày mới. Hay
những chuyện tiếu lâm với nhan đề chàng rể láo, nghe tôi kể xong,
lính Ba cười đến chảy nước mắt, cái mắt híp càng híp hơn.
Tôi đó, có bạn nào ở Trung đội 3, Đại đội 3, Tiểu Đoàn 1/TQLC khoảng
Năm 1972, và đầu Năm 73, c̣n nhớ xin liên lạc với tôi để cùng hỏi
thăm nhau về những ngày tháng cũ. C̣n hiện nay tôi ít nhất cũng có
một người đó là Đoàn Văn Minh, hiện ở Broadmeadows, Mel. người mà
tôi đă kể ở trên. C̣n MX. Hà Văn Một, cũng lính TĐ/1. nhưng sau đă
theo cựu trung tá Ḥa sang Tiểu đoàn 14/ TQLC.
MX Trần Văn Minh
9-06.
Văn Thư về ĐH và ĐSST
Văn Thư Yểm Trợ TPB
Thông báo về
Đại Hội 2012 - 02
Thông báo về
Đại Hội 2012 - 01
Tường tŕnh của
Bắc Cali
Tường tŕnh của Iowa
-
H́nh
1 -
H́nh 2 -
H́nh 3
Tường tŕnh của Úc
Châu
Thư Cám Ơn
Chuyện Đại Hội...
Kỷ niệm 57 năm
thành lập binh chủng TQLC
Tường tŕnh về
ngày Đại Hội
Audio của Tổng Hội Trưởng và Tư Lệnh
Slide-show về Chiều ĐH 3/9/2011
Slide-show về Tiền ĐH 4/9/2011
Slide-show về Đêm ĐH 5/9/2011
Video Tiền ĐH 1 -
Tiền ĐH 2 -
Tiền ĐH 3 -
Tiền ĐH 4 -
Đêm ĐH Chào Quốc Quân Kỳ -
Đêm ĐH
Tường tŕnh của SBTN về ngày Đại Hội
H́nh về ĐH
Thông Báo -
V/v Gửi bài cho ĐSST 2012
Tâm Thư về ĐSST
2012
Thông Báo -
V/v Yểm trợ và nhận ĐSST
Thông Báo - V/v
Gửi bài cho ĐSST
Thông Báo - V/v
Đặc San Sóng Thần
Cựu TL TQLCVN
thăm Nam Cali
Cựu
TL TQLCVN thăm San Jose
Cựu TL TQLCVN
thăm Portland
T́nh Mũ Xanh
Hội Houston
gây quỹ TPB thành công rực rỡ
Yểm trợ lễ trai
đàn chuẩn tể ...
Thơ
cảm tạ về ĐH
Hăy
về trẩy hội San Jose
Màu
áo trận
T́nh
đồng đội nghĩa phu thê
Tâm
sự nàng dâu
Altanta, Georgia
Nam Cali - Kỷ niệm 56
năm
Bắc Cali
- Kỷ niệm 56 năm
Bắc
Cali - Đại hội Thủy Thần
Iowa - Có ǵ lạ lắm
!
Iowa - Kỷ niệm 56 năm
Oregon - Kỷ niệm 56
năm -
H́nh
Úc Châu - Chuyện Đại Hội
Úc Châu - Kỷ niệm
56 năm
ĐH Bắc Cali - H́nh
tiền Đại Hội
ĐH Bắc Cali - H́nh
đêm Đại Hội
ĐH Bắc Cali - Video Đại Hội
ĐH Bắc Cali - Video
Đại Hội 1 -
2 -
3 -
4 -
5 -
6
ĐH
Bắc Cali - Video
Lễ trao huy
chương Legion of Merit (Degree of Commander) cho Thiếu Tướng Bùi Thế
Lân
Slide show buổi lễ
trao huy chương
Iowa có ǵ lạ
không em?
Măi măi nhớ về Iowa
Chút tâm t́nh 42 năm
gặp lại
Bên lề Đại
Hội Iowa
Phó hội vườn đào
Bắc Cali - Kỷ niệm 55 năm
- H́nh
Seattle - Tất niên trên xứ Ngàn Thông -
Slide show
ĐH Iowa - Slide show ngày tiền Đại Hội
ĐH Iowa - H́nh tiền Đại Hội
ĐH Iowa - Video lễ chào cờ đêm Đại Hội
ĐH Iowa - Slide show đêm Đại Hội
Hướng về lễ
sinh nhật thứ 54
Một lần về
thăm Đại Hội thứ 54
Độc Lập
Đôi lời
tâm t́nh
Đại Hội và Tôi (tâm t́nh
từ Úc Châu)
Đôi lời
tâm t́nh sau ngày Đại Hội
Bắc Cali - Kỷ niệm 54 năm -
Slide show
Iowa - Slide
show kỷ niệm 54 năm
Oregon - Slide show kỷ niệm
54 năm
ĐH Nam Cali - Slide show Tiền Đại Hội - Gallery
ĐH Nam Cali - Slide show Đêm Tiền Đại Hội
- H́nh
ĐH Nam Cali
- Slide show Tượng Đài Việt
Mỹ -
H́nh
ĐH Nam Cali - Slide show Đêm Đại Hội -
H́nh
Thư cảm tạ
về ĐH
Utah - Slise show Lễ khánh thành
tượng đài Việt Mỹ
Iowa - Slide show
kỷ niệm 53 năm
Úc - Lễ kỷ niệm 53
năm
Úc - Chuyện về Đại
Hội TQLCVN tại Liên Bang Úc
Úc - Slide
show đêm ĐH tại Liên Bang Úc
Đừng đem tôi
ra biển
Houston - Tham
dự đại hội Atlanta
Utah - Tham dự đại
hội Atlanta
Bắc Cali - Kỷ niệm 53 năm
Vợ chồng
Binh Bét tham dự Đại Hội Atlanta
Đại Hội TQLC tại
Atlanta
ĐH
Atlanta - Slide
show tiền Đại Hội -
H́nh
ĐH
Atlanta - Slide
show đêm Đại Hôi -
H́nh
ĐH Atlanta - Video về Đại Hội
Hội TQLC
Victoria ,chiến thắng Long Tân
Pháo thủ MX
họp mặt 2006
Iowa - Hính ảnh kỷ
niệm 52 năm
Úc - Quái Điểu hội ngộ
Úc - Đại Hội TQLC
tại Sydney
Úc - H́nh ảnh kỷ
niệm 52 năm
ĐH Seattle - Đại hội
TQLC tại Seattle
ĐH
Seattle - Slide show về Đại Hội
Atlanta - Lễ ra mắt
hội Atlanta 29/5/2005
Bắc Cali
- Kỷ niệm 51 năm
Bắc Cali
- Slide show kỷ niệm 51 năm
Dallas -
Kỷ niệm ngày Quân Lực
Nam Cali - Kỷ
niệm ngày Quân lực
Nam
Cali -
Slide show ngày Quân Lực
Houston
- Slide show kỷ niệm 51 năm
Houston - Slide show Tân
Niên 2005
Houston - Kỷ
niệm ngày Quốc Hận
Houston - Slide show QQK ngày Quốc Hận
Houston - Khánh thành tượng đài
Toronto - Sinh hoạt
ngày QL Đại Hàn
Toronto - Slide show
Úc Châu - Kỷ niệm
51 năm
Úc Châu -
Slide show
Hẹn gặp nhau ở Houston
Oregon - Kỷ niệm 6 năm thành lập
ĐH Houston - Kỷ
Niệm 50 năm
ĐH
Houston - Slide show Tiền Đại Hội
San Jose - Kỷ niệm 50 năm
Toronto - Kỷ niệm 50 năm
Úc Châu
- Kỷ niệm 50 năm
ĐH DC - Slide show TQLC diển hành
Diễn
hành Washington DC July-04-2003
ĐH Oregon - Kỷ niệm
47 năm
ĐH Oregon
- Đại Hội
lần thứ 12