TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM

                                                                          

Vĩnh biệt người bạn của hội TQLCVN Victoria.

 

Nói tới anh Nguyễn Văn Lực, th́ cả Hội cựu quân nhân Tiểu bang Victoria ‘nói chung’ ai củng biết, và Hội TQLCVN Victoria ‘nói riêng’ càng biết rơ anh hơn. Ngày 1 Tháng 7 vừa qua, anh đă từ giă chúng ta!

Tôi với anh là hai người cùng xóm, anh ở nhà số 9 và tôi ở nhà số 17 trên cùng con đường, lúc rảnh anh hay sang nhà tôi chơi và ngược lại. Trong những khi ‘trà dư tửu hậu’ chúng tôi hay chọc nhau, và tôi hay đùa rằng:

“Anh mang tiếng đi lính thứ dữ, nhảy ra Bắc, nhưng có đánh đấm như dân Mũ Xanh tụi tui đâu.”

Vâng, đấy chỉ là đùa với nhau cho vui, như ngay trong anh em cùng mầu nón xanh chúng tôi, gặp nhau cũng vẫn đùa và chọc nhau, lấy từ huy hiệu hay ngành nghề ḿnh phục vụ mà đùa, như gặp dân TĐ 4 th́ gọi ‘cá dồ’ TĐ 6 th́ gọi ‘Thần ưng thủ cẳng’ TĐ 3 th́ là ‘Muỗi Cà mâu’ vv. Chỉ có ư đùa cho vui, chứ sự thật, mỗi người lính nói riêng, hay đơn vị nói chung. Mỗi người, mỗi đơn vị đều có một nhiệm vụ riêng mà cấp trên đă giao. Không có những người lính phục vụ tiếp liệu ở hậu phương, những người lính bảo vệ vững chắc hậu phương, th́ những người lính chiến cũng khó hoàn thành nhiệm vụ của ḿnh nơi chiến trường.

Chúng tôi hay trao đổi nhau về cuộc đời lính chiến, anh kể những nhiệm vụ các anh phải làm, nhảy ra Bắc và bị lộ ra sao, cuộc trốn chạy và các anh bị địch bắt như thế nào. Rồi những ngày lao tù tại miền Bắc, những cực h́nh các anh phải chịu, những hy vọng hướng về hậu phương Miền Nam yêu dấu để các anh thắng được sự tủi nhục trong tù. Cả những địa danh các anh đă phải đi qua, những tên trại tù lạ hoắc với tôi, như: Cổng trời, Yên Bái, Phú Lu. Những ngày tháng tù tội của anh kéo dài đến 18 năm. Coi như hết cả tuổi thanh xuân của anh nằm trong các trại tù ngoài miền Bắc.

Phần tôi, tôi kể anh nghe những trận đánh khốc liệt ở Miền Nam thân yêu mà đơn vị chúng tôi phải tham dự, những chiến công trả bằng gía máu đồng đội trong đơn vị. Nghe xong anh vừa kinh hoàng vừa thán phục.

Khi Hội TQLCVN Victoria được thành lập. Do anh quen với nhiều anh em trong hội, và có cảm t́nh đặc biệt với hội, nên anh thường tham dự những cuộc họp mặt sinh hoạt của hội. Trong kỳ sinh hoạt kỷ niệm sinh nhật thứ 52 của Liên hội TQLCVN tại Sydney. Anh cũng t́nh nguyện từ Melbourne xin tháp tùng đi dự đại hội, Ó Biển Trần Như Hùng cảm khái đă vui vui, đùa đùa mời anh về Tổng tham mưu xin chuyển quân số qua, để sinh hoạt với Hội TQLC Victoria cho vui.

Sau đó, có dịp sinh hoạt lớn nào của hội, anh cũng rất vui vẻ để tham gia sinh hoạt. Nghe anh bịnh nặng, bên hội cũng rất quan tâm, anh em vẫn thường đến thăm anh, trong một lần sinh hoạt, nghe tôi tŕnh bày về bịnh t́nh anh, Ó Biển đề nghị với mọi người, nếu như người chiến hữu biệt kích này nằm xuống, Hội TQLCVN Victoria sẽ lo tổ chức lễ tang cho anh.

Có một điều không may cho anh, là ngày anh nằm xuống, trong hội có một số thành viên chủ chốt vắng mặt, như anh Phạm Sỹ Bắc, Trần Như Hùng đi tham dự đại hội. Tôi liên lạc với anh em để thông báo, và cùng những anh em c̣n lại, để cùng nhau tổ chức thăm viếng anh và gia đ́nh.

Chúng tôi cố gắng trong khả năng để cùng với Hội Cựu Quân nhân QLVNCH Tiểu bang Victoria tổ chức lễ tang cho anh theo nghi thức quân đội.

Chúc người bạn Biệt kích của Hội TQLCVN Victoria an nghỉ. Và cầu cho linh hồn anh sớm về nước Chúa.

Mũ Xanh Trần Văn Minh.

 

 

                            

E-mail the Webmaster with questions or comments about the Web site