|
|||
|
Cùng nhau đi tới thăm SÀIG̉N.
MX Philato "Cùng nhau đi tới Saig̣n .. cùng nhau đi tới Saig̣n" Đă từ lâu lắm rồi, nhạc sĩ Văn Phụng mời gọi mọi người đến thăm Sàig̣n, ḥn ngọc Viễn Đông và đồng thời cũng là thủ đô yêu dấu của nước Việt Nam Tư Do. Lời kêu gọi ấy ngày nay ở hải ngoại càng có ư nghĩa thiết tha hơn đối với các cựu quân nhân QLVNCH nói chung và anh em TQLC nói riêng, v́ thế trong những dịp họp mặt, các niên trưởng trong Binh Chủng thường nhắc nhở chúng tôi dù đă buông súng nhưng đừng buông xuôi, vẫn phải đoàn kết, giữ vững tinh thần, duy tŕ sức khỏe để một ngày mai không xa "cùng nhau đi tới Sàig̣n", cùng nhau tập họp tại Bộ tư Lệnh SĐ/TQLC số 15 đường Lê Thánh Tôn thành phố Saig̣n để hát Quốc Ca, chào Quốc Kỳ VNCH. Trong khi chờ đợi ngày vui ấy th́ một số anh em TQLC chúng tôi cùng nhau đi tới .. thăm niên trưởng Sàig̣n, một trong những cấp chỉ huy cần được nhắc đến. Là một trong hai Binh Chủng Tổng Trừ Bị của QLVNCH nên từ lính tới quan, quanh năm suốt tháng chỉ luẩn quẩn với núi cả cùng rừng sâu, sáng tinh mơ c̣n lội ở Đầm Dơi, Cà Mâu, chiều mờ tối đă "đi kích" ở đồi Cồn Tiên, Đông Hà vùng địa đầu giới tuyến, súng nổ trên Cao Nguyên lại cấp tốc leo dốc lên Tân Cảnh Dakto. Khắp bốn vùng chiến thuật, nơi đâu có giặc là nơi đó có mặt anh em TQLC lính chiến Mũ Xanh, địa danh nào cũng nhớ, thành phố nào cũng thấy thương. Đó là lư do mà hầu hết các cấp chỉ huy của chúng tôi đều dùng tên các thành phố thân yêu để làm danh hiệu truyền tin, thí dụ như Lạng-Sơn, Cao-Bằng, Bắc-Ninh, Phúc-Yên, Hà-Nội, Nha-Trang, Đà-Lạt, Lâm-Đồng, Tiền-Giang, Cần-Thơ, Tây-Đô v.v.. và Sàig̣n. Sàig̣n là danh xưng của cựu đại tá Tôn Thất Soạn, ông sinh năm 1933 tại Đà Lạt, theo học khóa 4 trường Vơ Khoa Thủ Đức, chiến đấu trong binh chủng TQLC từ cấp Trung đội trưởng cho đến cấp Lữ đoàn trưởng và sau cùng là Tiểu khu trưởng TK Hậu Nghĩa. Hiện ông và gia đ́nh định cư tại tiểu bang IOWA (USA) theo diện HO sau 13 năm khổ sai trong ngục tù CS.
SÀIG̉N VỚI BINH CHỦNG TQLC. Ông tham gia liên tục tất cả các cuộc hành quân lớn nhỏ khắp 4 vùng chiến thuật và ngoại biên, binh nghiệp khởi đi từ thiếu úy non trẻ tiến tới đại tá già dặn kinh nghiệm và gió sương. Những ngôi sao Chiến Thương bội tinh, Anh Dũng bội tinh, nhành Dương Liễu cho tới Đệ Tam Đẳng Bảo Quốc Huân Chương ông mang trên ngực là kết quả của những chiến công mà chính ông cùng đồng đội tạo dựng bằng máu. Huy chương nào cũng đáng quư, cũng có cái giá đích thực của nó, không có huy chương nào gọi là huy chương "ăn giỗ" mà chỉ có loại người đi "ăn giỗ" huy chương. Một ông quan Bộ Binh mà mang Phi Dũng cánh chim vàng của KQ hay Hải Dũng mỏ neo vàng của HQ th́ là "quan kiểng", đó mới là quan "ăn giỗ". Người lính chiến Bộ Binh (nói chung) rất hănh diện được mang trên ngực những Chiến Thương, Anh Dũng, Bảo Quốc v.v..nhưng c̣n một điều khác nữa cũng rất đáng trân quư, đó là t́nh đồng đội, là sự tương kính giữa cấp chỉ huy và thuộc cấp mà tôi xin tạm gọi là "Huynh-Đệ" bội tinh. Huy chương t́nh huynh đệ càng trở nên rơ ràng hơn ở hải ngoại này một khi mà "AI CŨNG NHƯ AI", cấp chỉ huy xưa không c̣n quyền hành đối với thuộc cấp cũ. Được kính trọng nhiều hay ít là tùy thuộc vào quá khứ, lúc đương quyền cư xử với thuộc cấp ra sao? Giấy phép, giấy phạt, cái nào kư nhiều hơn?
Ngày xưa chỉ huy một đơn vị tác chiến, mọi quyết định đều ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi và mạng sống của thuộc cấp. Có vị không v́ huy chương, không v́ thăng cấp, đôi khi c̣n chấp nhận kỷ luật v́ bất tuân "thượng lệnh" để cứu bao mạng sống thuộc cấp, thực tế đă chứng minh điều đó trên mặt trận Lam Sơn 719 Hạ Lào, một mặt trận có nhiều bí ẩn? Cấp cao "quảng cáo" trước cho địch biết rằng ta sẽ đổ quân vào! Rồi quân ta đă đổ bao xương máu chỉ v́ mất yếu tố bí mật, bất ngờ! "Tối cao" tối mắt nhưng người trực tiếp chỉ huy tại mặt trận đă sáng suốt tiết kiệm mạng sống thuộc cấp. Đó là những hành động cao cả, đáng kính trọng ngả mũ chào. Ngược lại, nếu v́ quyền lợi riêng tư coi thường mạng sống của lính th́ nay có phải nhận lănh những cái nh́n lạnh lùng của thuộc cấp cũng là lẽ thường. Chuyện không b́nh thường là những người từng được ưu đăi th́ nay quay lại "móc" chỉ huy cũ! Tệ hơn nữa là vẽ chuyện ra để nói, lẫn lộn giữa có và không!!! Riêng đối với Sàig̣n, ông có bao nhiêu "huynh đệ" bội tinh, ánh mắt nào mà đồng đội và đồng bào Hậu Nghĩa dành cho ông? Muốn biết th́ phải đi hỏi những anh em MX đă từng trực tiếp hay gián tiếp làm việc với Saig̣n. Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ, người trẻ đầu tiên là Nguyễn Kha Lạt kể cho tôi nghe một kỷ niệm với Sàig̣n. Năm 2004 đi tham dự đại hội TQLC tại Houston Texas, Lạt và tôi đứng ngoài hành lang nhà hàng nói chuyện văn để chờ dạ tiệc, khi thấy Saig̣n đi tới, chúng tôi chưa kịp đứng nghiêm đưa tay chào th́ ông đưa tay ra bắt và hỏi thăm "khỏe không?". Khi ông đi rồi, Kha-Lạt gốc Tiểu Đoàn 7 tâm sư: - Thấy anh em ḿnh mặc quân phục rằn ri th́ ông bắt tay chứ chưa hẳn ổng đă nhớ ḿnh là ai, nhưng tôi nhớ măi một kỷ niệm bị ông phạt. Hôm đó Tiểu đoàn cấm trại nhưng tôi trốn ra phố đi t́m t́nh yêu, bất ngờ lại đụng một thằng bạn khác đă ở đó rồi, thế là căi lộn, xô sát, Sàig̣n đi ngang qua thấy vậy ngừng xe lại, cho lệnh chúng tôi tiếp tục căi nhưng phải đứng ép sát lưng vào nhau! Căi mà lại bắt "chung lưng đấu cật" th́ làm sao phun nước miếng vào mặt nhau được? Không căi được th́ dành phải cười, ổng thấy thương thưởng cho 2 thằng 1 ngàn để đi uống café, xem ciné. Thông thường thượng cấp mà bắt gặp những trường hợp vi phạm kỷ luật như vậy th́ không gọi Quân Cảnh đến xúc th́ cũng gọi đơn vị trưởng để "mắng vốn". Chuyện Lạt kể có vẻ hay hay, thật hư chưa rơ th́ 3 năm sau mới có dịp kiểm chứng đúng sai. Tháng 9/2007, nhân dịp hội TQLC Nam California tổ chức họp mặt để kỷ niệm ngày thành lập Binh Chủng tại công viên Garden Grove, gặp anh Chu Trọng Ngư, tôi xin anh kể cho nghe một vài kỷ niệm vui buồn với Saig̣n, quan tư Pháo Binh mỉn cười: - Tôi là sĩ quan phối hợp hỏa lực của Lữ Đoàn nên luôn ở bên cạnh Lữ đoàn Trưởng, đi bay quan sát điều binh có tôi, ngồi trung tâm hành quân theo dơi t́nh h́nh tôi phải ngồi kế bên, thậm chí đi kiểm soát ṿng ngoài tôi cũng được ông gọi đi theo v́ thế có rất nhiều kỷ niệm. Một kỷ niệm khó quên, mỗi khi nhớ lại là tôi mĩm cười một ḿnh, đó là khi thấy 2 TQLC căi nhau ngoài phố, ông phạt họ bằng cách bắt hai anh chàng này đứng dựa lưng sát vào nhau, thế là hết căi. Hai người ở hai nơi khác nhau, thời gian cách biệt lại kể về một kỷ niệm với cùng một nội dung, cùng một biện pháp sửa sai lính của Saig̣n, dù vô t́nh trùng hợp hay 2 chuyện khác nhau đều giúp cho người xung quanh có một cái nh́n khả tín về ḷng khoan dung của Sàig̣n đối với thuộc cấp. Thức lâu mới biết đêm dài, ở lâu mới biết ḷng người có nhân, tôi xin ghi lại cảm tưởng của những quân nhân đă từng trực tiếp dưới quyền chỉ huy của Sàig̣n. " Saig̣n là một cấp chỉ huy đáng kính, ông có cái dũng lược của người chỉ huy và ḷng nhân hậu của bậc hiền nhân". Đó là lời mở đầu lá thư của MX Th/tá Lê Quang Liễn gửi cho tôi ngày 13/7/2007, thư kể nhiều kỷ niệm về những cuộc hành quân cùng Tiểu Đoàn 1/TQLC dưới quyền Tiểu Đoàn Trưởng Tôn Thất Soạn. Lê Quang Liễn viết tiếp: "Đầu năm 1966, tôi bị thương tại Quế Sơn, Quảng Ngăi được đưa về căn cứ Chu Lai HK để giải phẫu và nằm điều trị tại đó nhưng tôi lại xin về Tiểu Đoàn. Găp tôi Saig̣n hỏi thăm t́nh trạng vết thương xong ông nói: - Lịnh của tôi cho chú nghỉ để điều trị và dưỡng thương tới khi nào b́nh phục hẳn. Tôi nhớ nhiều và nhớ kỹ về Sài-G̣n, có lẽ ngoài khả năng chỉ huy c̣n do tài lănh đạo, cách cư xử của ông khiến tôi khâm phục và măi măi nghĩ Tốt về ông. Saig̣n tuyệt nhiên không bao giờ nói tiếng 'Đức', nếu thuộc cấp phạm phải lỗi lầm, dù nặng nhẹ ông cũng chỉ mắng 'con khị' xong rồi thôi chứ không 'đ́' ai, chẳng để tâm trù dập người nào cả. H́nh ảnh đẹp và hào hùng trước tiếng súng địch, cách cư xử với thuộc cấp của ông ghi đậm trong kư ức của tôi, ảnh hưởng đến cách điều quân trong suốt đời binh nghiệp của tôi" (LQL). Lê Quang Liễn kể chuyện đại tướng 4 sao TQLC/HK chào đại tá TQLCVN: "Trong đại hội TQLC năm 2004 tại Houston có 2 Đại Tướng 4 sao TQLC/HK đến tham dự là Đại Tướng Walter E. Boomer và Đại Tướng John J. Sheehan (Supreme Allied Commander Atlantic). Đại Tướng Sheehan hỏi tôi rằng Đại tá Soạn có tới dự đại hội không? Tôi trả lời có nên ông ta nhờ tôi hướng dẫn đến chào Đại tá Soạn. Khi tới đúng khoảng cách ấn định, Đại Tướng Sheehan đứng nghiêm đưa tay lên chào Saig̣n theo quân phong quân kỷ trước khi tiến tới siết tay Saig̣n. Giây phút ấy thật cảm động, một h́nh ảnh đẹp và khiêm tốn của một vị Tướng 4 sao Hoa Kỳ. Th́ ra đại bàng Saig̣n Tôn Thất Soạn đă từng được bạn đồng minh nể phục." (1968- 1969 Saig̣n là chiến đoàn trưởng c̣n Sheehan là Thiếu tá cố vấn Tiểu Đoàn.2) Đúng như lời nhận xét của MX Lê quang Liễn, mỗi hành động hữu lư hay vô lư của cấp chỉ huy sẽ ảnh hưởng sâu đậm và lâu dài đến cuộc đời binh nghiệp của thuộc cấp. Kinh nghiệm bản thân cho thấy một sự khắt khe, muốn chứng tỏ quyền uy của cấp chỉ huy chỉ biết nặng tay phạt sẽ đem lại tàn mạt cuộc đời binh nghiệp của một sĩ quan tuổi trẻ hăng say nhưng hay háo thắng. Xin nghe đ/úy Lê văn Châm tâm sự: "Trong lúc Tiểu Đoàn biệt phái cho Biệt Khu Thủ Đô, tôi (ch/úy Ch..) đem theo 2 người lính với một trái lựu đạn, trong đêm lén Quân Cảnh, xuất trại Lê văn Duyệt đến xóm Cầu Kiệu Đakao để giải thoát cho tr/úy ĐĐP Lê Phước Thanh đang bị du đăng hành hung. Khi trở ra th́ bị 2 xe QC/TQLC bắt đem về nhốt tại BTL và chờ tŕnh diện Tr/tá TMT. Tôi nắm chắc trong tay 7 ngày hay 14 ngày trọng cấm, coi như tàn đời, nhưng Tiểu đoàn đă cho xe đến đón về và Sàig̣n tha bổng với lời khuyên: - Lần sau không nên hành động như vậy nữa. " Thật hú hồn, niềm vui nhớ lâu điều đau nhớ đờ |