|
|
|
MỘT LẦN VỀ THĂM (ĐẠI HỘI 2008) Đă khá lâu tôi mới về lại thành phố này, lần này như một thối thức vô h́nh, một chuyến trở lại không được dự định trước. Cuối cùng chuyến bay cũng đáp xuống phi đạo của thành phố Los Angeles. Bầu trời thật trong và nắng vàng thật mềm. Đến nơi đă có vợ chồng Chiến hữu Nguyễn Bác Ái và một người bạn đón tôi ở phi trường. Suốt đoạn đường về khách sạn ở Anaheim/Orange county, những hăng xưởng nằm san sát nối dài trên freeway 405 đă gợi nhớ trong tôi những ngày tháng cũ cách đây 21 năm khi c̣n làm ở HUGHES AIRCRAFT CO. lúc vừa mới ra trường. Trong một khoảnh khắc t́nh cờ vào một buổi chiều mùa Thu, tôi đă gặp lại anh Cam (pb2/TQLC) mà cứ ngỡ như giấc mơ. Từ đó, như một nổi ám ảnh, tôi đă để cho trí óc trôi dạt về những kỷ niệm của một thời mới lớn, đầy hào hùng của cuộc chiến bi thảm mà ḿnh đă trải qua. H́nh ảnh của Tr/úy Nguyễn Kim Tài (TĐ4) Hội trưởng hội TQLC Tây bắc Hoa kỳ vẫn cứ ám ảnh theo tôi trong suốt chuyến đi…"Tao phải về dự Đại Hội cho bằng được, không có kỳ nào mà tao vắng mặt, tao thèm gặp anh em. ĐM tao nhớ tụi nó chịu không nổi!!". Trên chiếc xe lăn, sau cơn stroke oan nghiệt đă đốn ngă anh, tôi và các anh em ở Oregon đă đến thăm anh vào một buổi sáng đầu mùa hè, có mang theo cho anh chút nắng vàng để thắp cho anh niềm hy vọng. Gặp các bạn, anh nói cười huyên thuyên không dứt lời. Anh nắm tay mọi người không muốn rời, Anh Tr/úy Phát (TĐ3) nói cùng tôi "Hùng ơi hy vọng Tài sẽ có thể đứng dậy được, nhưng về Cali dự ĐH th́ e khó quá phải không?" Đă lâu và h́nh như tôi không thường nghe và dùng tiếng (hùng dũng từ) Đ.M., nhưng cứ mổi lần có dịp về thăm anh em ở Portland, nghe tiếng chửi thề của anh Đ/úy Mười QC .."ĐM lâu quá không thấy mặt mũi mầy, lặn đâu kỹ dzậy?".. Đến bây giờ từ tiếng chửi thề của Tài, tôi mới biết ḿnh vẫn thèm được nghe tiếng chửi thề này từ anh em. Nó nghe như tiếng nũng nịu của người t́nh trên đôi vai các Cọp Biển ngày xưa cũ. Vất hành lư vô khách sạn xong, chẳng kịp thay quần áo, tôi đă theo vợ chồng CH Ái đi gặp anh hai Phu Nhân Ó Biển để dùng bữa cơm chiều. Không gặp anh đă gần 6 năm, anh vẫn hào hoa, vẫn sảng khoái trong giọng nói, vẫn “đẹp lăo” như xưa, vẫn câu nói cũ "..Tụi bay c̣n trẻ (nghĩa là trẻ theo số tuổi của anh), ráng làm việc, và phải biết anh biết em nhen." Tôi muốn nói cùng anh cũng như đă nói với vài vị Đại bàng khác, chúng ta đă “đổi đời” có nghĩa là anh em chúng tôi phải thay đổi cách sống để ḥa nhập vào đời sống xứ người, nhưng anh Hai ơi, ḷng tụi này không hề đổi, bao giờ vẫn là những thằng lính Mũ Xanh ngày nào… Về khách sạn khá trể, tôi giă từ vợ chồng CH Ái sau khi hẹn gặp lại vào sáng mai. Với tôi h́nh như ḿnh cứ lẩn thẩn đi t́m những khuôn mặt bạn bè ngày xưa như CH Hùng (Úc Châu) đă nói "Không có điều ǵ quan trọng hơn là tụi ḿnh về đây để gặp lại nhau, cùng ôn lại những kỷ niệm của tháng ngày cũ, và chia xẻ những thăng trầm của tháng năm dài nơi xứ người, chứ c̣n ǵ nữa đâu…!!" Nhưng rồi cũng đến phần bầu bán với những bàn cải vô vị, để thấy ḿnh vẫn c̣n sôi nổi (so với cái tuổi gần 6 bó của ḿnh)!!! Trước Đại hội, tiếng CH Hùng (Úc châu) vẫn đều đặn, trầm ấm như vỗ về. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi biết rằng chung quanh ḿnh vẫn c̣n có những người bạn đáng tin yêu, đă thắp lên chút lửa trong những khóe mắt đă có quá nhiều vết chân chim. Xin cám ơn CH Hùng. Hẹn sẽ có ngày gặp lại anh và các bạn ở xứ Kangaroo. Trong buổi tối của tiền Đại hội tôi có hỏi anh, với bộ quần áo rằn ri, và giọng nói êm như nhung, chắc hẳn anh đă làm nhiều cô phải nghiêng ngă theo những địa danh mà anh đă đi qua?. Anh đă lắc đầu và chối bỏ một cách thật dzễ thương, cũng như các Thủy Thần Mũ Xanh có nhiều cô theo nhưng có bao giờ nhận là ḿnh có số đào hoa. Trong buổi sáng tiền ĐH CH Hùng (Arizona) đă níu tay tôi để cám ơn cho cái CD mà tôi gởi tặng cho anh cách đây 7 năm về trước khi ĐH được tổ chức tại Portland Oregon. Theo tôi biết tiểu bang này chỉ có một ḿnh anh là TQLC??? Những cánh chim lẽ loi của chúng ta có thấy buồn nhiều không khi màu áo rằn ri chúng ta đă bạc dần theo tháng ngày nơi xứ lạ?! Cố giữ liên lạc nghe CH Hùng (Arizona), tôi sẽ gửi cho anh cái CD của ngày ĐH kỳ này và măi măi …. Bữa cơm trưa của ngày tiền Đại hội thật vui, gặp lại được CH Long Hội trưởng TQLC Bắc Cali, vẫn ồn ào, đẹp trai, tay cầm Heineken, miệng hô dzô dzô. Tôi thầm nghĩ, các anh em đă lâu tuy không gặp, nhưng vẫn dzễ thương và hồn nhiên, dù cuộc sống nơi xứ người không dzễ thương chút nào như chúng ta đă biết !!! Sau buổi cơm trưa chúng tôi trở lại hội trường. Lại bầu bán, phát biểu v.v…, Tôi nhủ thầm tất cả đều là anh em cho dù ai là Tổng Hội Trưởng th́ ḷng anh em vẫn thế, và CH Nguyễn Bác Ái lại được lưu nhiệm thêm một nhiệm kỳ nữa, sau đó tất cả mọi người ra về chuẩn bị cho buổi cơm tối thân mật của đại gia đ́nh TQLC. Cơn vui lại bùng lên cho buổi tối hôm đó, nhưng tôi lại không vui nhiều, v́ cứ ngỡ tối hôm đó là buổi cơm gia đ́nh TQLC anh em sẽ mặc áo quần dân sự không cần mặc quân phục, nên khi về khách sạn tôi đă nhờ nhân viên khách sạn giặt bộ quân phục để chuẩn bị cho dạ tiệc ngày hôm sau. Thế là ḿnh bị hố, đứng xó ró như thằng mán về phố, giữa một đại dương với màu áo sóng biển, để thấy ḿnh thật lẽ loi, tội nghiệp. Các anh em qua lại chẳng thèm để ư nh́n đến một thằng dân sự tư nào (Kinh nghiệm để thấy lần sau nếu đi dự đại hội mà không mặc áo quần rằn ri TQLC th́ sẽ bị thiệt tḥi ghê gớm). May thay, cuối cùng tôi cũng kiếm được bàn anh chị Ngọc (Quân y) thế là thoát nạn, chỉ vài phút sau là câu chuyện lại bắt đầu như pháo tết. Theo chương tŕnh, sáng hôm sau là ra tượng đài chiến sĩ Việt-Mỹ làm lễ, nhưng vào phút chót có vài việc cần phải giải quyết nên tôi không có mặt. Sau đó trong cuộc gặp gỡ với anh Ngư quan 4 pháo binh Sư đ̣an TQLC kiêm nhiếp ảnh gia kiêm trưởng ban phụ trách ĐSST cho tôi biết mọi việc đều hoàn mỹ, tốt đẹp và bảo tôi "Cậu sẽ có những bức ảnh đẹp để làm kỷ niệm mà, đừng lo". Buổi trưa cùng ngày, tôi được gặp những anh em Pháo Binh TQLC, gặp lại anh Cam sau hơn 21 năm. Lúc tôi rời Cali, con trai đầu anh chị là thằng bé khỏang 6 tuổi, bây giờ là một ông Ph.D MD. Thế là ḿnh đă thật sự già quá rồi. Quay quẩn nhà quan 5 Đặng Bá Đạt PB/SĐ/TQLC, với Can Trường, Chu Trọng Ngư, Đào văn Cam, Cao Khắc Minh, Nguyễn Thành, Phan Đông, Ninh , Lit v.v. c̣n có các phu nhân trong đó có cả vợ anh Đ/Úy Vinh TĐ3/PB, anh đă ở lại cùng quê hương và chết trong lao tù CS. Lời anh Cam nói nhỏ vào tai tôi,..”tội nghiệp cho chị Vinh quá, anh em bạn bè có mặt tại đây làm Chị càng thêm buồn, tóc Chị không c̣n một sợi đen nào trên đầu Hùng thấy không?”. Nhưng tôi thấy trong đôi mắt Chị thoáng vui, h́nh như Chị đă thấy thấp thoáng bóng anh Vinh qua tiếng cười của các bạn anh đang về sum họp tại đây. Mong Chị có nhiều sức khỏe và nghị lực để cùng các cháu vui sống qua những ngày tháng hoàng hôn của cuộc đời. Buổi tối cuối trong dịp đại hội lớn của anh em rồi cũng đến. Ngoài các anh em trong binh chủng TQLC, c̣n các anh em binh chủng bạn tại địa phương và các Cố vấn Mỹ đến tham dự với một con số quá đông có thể nói sẽ không có chỗ đứng, chớ đừng nói chỗ để ngồi! Mà h́nh như BTC đă không ước lượng nổi, nên có một số khá đông đă quay về, trong đó có cả anh em TQLC v́ đi cùng với các phu nhân th́ làm sao có thể đứng hay chạy ḷng ṿng với các bạn. Đến nơi tôi cũng hú hồn v́ đi một ḿnh cũng yên tâm, nếu cùng đi với bà xă th́ chắc phải về khách sạn ngủ sớm!!! Bây giờ chỉ có một ḿnh th́ cứ tạm đi rong, thấy chỗ nào được sẽ tấp vô rồi tính sau. Tôi bảo vợ chồng CH Ái, ông là THT th́ hy vọng có chỗ ngồi, c̣n tôi ông đừng lo, tôi sẽ kiếm chỗ nào đó để tấp vô, vậy th́ mạnh ai nấy lo. Đi một ṿng chỗ nào cũng đông, bàn nào cũng đầy nhóc, đi lẩn quẩn th́ gặp quan 2 Phan Đông TĐ1/PB cũng đang lơ láo t́m chỗ đóng quân. Thế là cuối cùng tôi lại nổi máu TQLC bảo quan 2 Phan Đông, ông theo tôi có chỗ ngồi. Tôi dắt Đông đến ngay bàn các Cố vấn Mỹ, gần nơi các Đại bàng Tango, Chu Vũ , Đồ Sơn v.v., đến nơi tôi nghiên ḿnh lịch sự như một ḍng giỏi chính thống TQLC/VN chào các cựu cố vấn Mỹ và các phu nhân xin chia tạm vị trí đóng quân của họ rồi sẽ tính sau. Quan 2 Phan Đông cứ lo ngay ngáy sợ các Đại bàng đang ngồi bàn kế bên thấy sẽ quở phạt. Tôi bảo Đông để tôi qua tŕnh bày cái kẹt của tụi ḿnh và lư do phải ngồi với mấy ông cố vấn Mỹ, sau khi tôi tŕnh bày th́ vẫn cái giọng hiền từ muôn thuở của đại bàng Tango và Chu Vũ băo cậu cứ trở về lo cho các ông bà đó đi, thế là thoát nạn, và cũng có chỗ cho ông bà THT tạm dung trong đêm vui này. Sau hai chai Heineken 2 thằng PB/TQLC cùng THT/TQLC đă cùng các vị Cố vấn và phu nhân nước bạn đấu hót tưng bừng trong t́nh chiến hữu. Chúng tôi cũng đă “cố vấn” lại các vị Cố Vấn trong vấn đề ẩm thực và cách dùng đũađể gắp thức ăn. Sau khi CH THT đọc bài diễn văn, quí vị Cố Vấn đă khen cái speech thật là "touching" và "moving" khiến cho THT Nguyễn Bác Ái đỏ cả mặt (không hiểu v́ mấy chai Heineken hay v́ sung sướng). Trong câu chuyện qua lại của ba vị Cố vấn, có vị tên là James R Sweeny, ông đă làm cố vấn cho TQLC/VN vào khoảng năm 71 và 72, ông hỏi tôi trong thời gian này tôi đang chỉ huy đơn vị nào và có sang Nam Lào không? Tôi tính “nổ” một phát v́ là dân PB mà, nhưng cứ sợ tác giả “Những người mang giầy chật” sau này biết chuyện, đem về nhốt ở kho đạn Long b́nh th́ bỏ mạng, nên bẽn lẻn trả lời ông ta là có sang Hạ Lào nhưng dưới sự chỉ huy của PB Tr/t Đặng Bá Đạt. Vào buổi tối hôm ấy tôi có gặp lại “Tháng ba găy súng” Cao xuân Huy (TĐ/4), tôi có nói với anh tụi ḿnh có găy súng vào tháng 3 năm ấy, nhưng tụi ḿnh vẫn chưa găy cánh, và tụi ḿnh sẽ lại bay cao, để cho các con cháu về sau sẽ tự hào là đă có những ông cha, nội, ngoại kiêu hùng của một miền đất nước đă xa. Cao xuân Huy vẫn như mơ màng bên phu nhân ḿnh với chai Heneken trên tay, với nụ cười thật hồn nhiên …mà h́nh như tôi cũng đă từng nghe vài vị nào đó bảo Cao xuân Huy của anh em chúng tôi chỉ có viết một cuốn sách đó rồi thôi. Tôi có nói với Huy, một đời người viết được một cuốn sách đă là quá đủ, quá hay, huống chi anh không viết bằng chữ nghĩa, mà viết bằng trái tim và máu xương của chính ḿnh và của anh em chúng ta. Những người phê b́nh anh, người anh em của chúng tôi chắc ǵ cả cuộc đời họ đă viết nổi một câu văn cho đúng nghiă !!! Tôi cũng gặp được anh Giang Văn Nhân và lần đầu đuợc gặp anh Lê văn Thành hai người giữ vườn “Địa Đàng” Sóng Thần. Đúng như lời đồn, anh Thành thật là dễ mến, trông thật trẻ so với tuổi, có thực tài, c̣n phần đẹp trai tôi không thể khen được, v́ tôi thấy anh em TQLC chúng tôi tên nào cũng đẹp trai cả (kể cả tôi!). Tiếng chuyện tṛ, cười đùa của anh em TQLC nhà ta như không dứt, nó kéo dài bất tận vào hư không. Riêng tôi như đang sống lại thời oai hùng của thửơ nào bên anh em nơi quê hương giờ đă ngút ngàn xa cách. Đêm cuối cùng rồi cũng sẽ chấm dứt, anh em như không nỡ chia tay, sáng mai mỗi người sẽ về mỗi nẻo. Có kẻ ở tận những tiểu bang hẻo lánh, có người ở măi tận bên trời lận đận Úc châu và chúng ta sẽ có được những ngày vui?!... Như nuối tiếc cho khỏang thời gian quí báu c̣n sót lại của đêm vui, những “Thần Ưng” là những người cuối cùng của đêm nay, quay quẩn bên “Thần Ưng” đầu đàn Hà-Nội để bùi ngùi chia sẻ nốt những tâm t́nh c̣n sót lại. Giọng “Thần Ưng” CH Tuấn Dallas thật cảm động …”Hùng biết không cái ṣng này tôi gầy lên để vui cùng ông thầy tui đó”. Tôi nghe như ḷng ḿnh chùng xuống, ĐB Hà-Nội có nghe được lời nói từ đáy tim cũa những đứa em ḿnh không? Đúng như tôi nói, đời sống đă đổi thay qua bao năm tháng, nhưng ḷng những “Thần Ưng” vẫn thế, hay là ḷng con chim đầu đàn đă đổi thay?. ĐB có c̣n muốn gặp anh em?, vậy th́ sá ǵ những tị hiềm nhỏ nhoi, sá ǵ những chữ nghiă vụn vặt để anh em ḿnh phải xa nhau?! Trong đêm tối, tôi và Ái cùng những “Thần Ưng” với những mái đầu đă bạc cùng chia nhau những giọt rượu cuối cùng của một đêm vui, trong khỏanh khắc này tôi cũng nói với ĐB Hà-Nội lời xin lỗi thật ḷng, những ǵ tôi đă nói nếu có làm cho ĐB buồn phiền th́ cứ coi như một thằng em cứng đầu, cho nó vào “chuồng cọp” rồi lại xí xóa là xong, hăy trở về với những “Thần Ưng” nói riêng và anh em TQLC nói chung, như những ngày nào chúng ta đă có nhau, rồi sau đó trên bục sân khấu giọng hát “Thần Ưng” đầu đàn lại vang lên, vẫn giọng hát trầm ấm ngày nào tôi đă nghe, nhưng lần này Hà-Nội h́nh như chỉ hát riêng cho các “Thần Ưng” của anh, nhưng tôi vẫn thích bài hát “Mắt Biếc” ngày nào anh đă hát vào ĐH ở Portland, Oregon hơn.
Những lời này tôi muốn nói riêng cho ĐB Hà-Nội và cũng muốn chia xẻ cùng những ĐB đang bay lẽ loi cô độc trên bầu trời, hăy bay về họp đàn cùng anh em. Chúng tôi lúc nào cũng vẫn là những thằng em của ngày tháng cũ….và năm tới chúng ḿnh sẽ cùng nhau bay về họp đàn tại IOWA… MX
Nguyễn Đức Hùng |
|
|