|
Đôi Lời Tâm
Tình Sau Ngày ĐH TQLC/HN 2008
Các NT và các Chiến hữu cùng Quý vị thân mến,
Trên đoạn đường từ Bắc xuống Nam Cali để dự Đại hội của TH TQLC Hải
ngoại lần đầu tiên sau những năm tháng tỵ nạn, tôi vô cùng hồi họp
và trông cho mau tới để gặp lại các vị chỉ huy cũ và các chiến hữu
đồng đội năm xưa.
Chúng tôi di chuyển bằng xe Handicap Van do một chiến hữu mũ xanh
giúp lái giùm ( xin giấu tên theo yêu cầu của ông ) trên đoạn đường
dài trên 300 miles và có bà vợ của ông cùng đi dự. Hai ông bà thông
cảm hoàn cảnh khó khăn đã giúp chúng tôi rất nhiều. Vợ chồng chúng
tôi xin cám ơn lòng tốt cùa hai ông bà.
Hôm nay tôi đã tỉnh táo lại sau cuộc hành trình trên đoạn đường dài
thâm thẩm của xa lộ 5 rộng thênh thang dưới sức nóng từ 100 độ F đến
117 độ F. Về đến nhà bị ngất ngư như con gà mất nước. Tôi không bị
mệt bởi ngồi lâu mà mệt vì sức nóng của mùa hè, vì tôi đã ngồi xe
lăn hơn tám năm nên đã quen. Sức ngồi bất di bất dịch của tôi đã
quen nên rất dẻo dai, mỗi ngày tôi ngồi gõ Computer từ 2 giờ trưa
đến khuya cũng chẳng thấy chán. Xin nói đùa cùng quý vị cho vui. Nếu
có cuộc thi ngồi lâu không cục cựa chắc là tôi sẽ đoạt giải Champion
?
Thưa quý vi, buổi tiệc nào rồi cũng phải tan. Cuộc họp hay cuộc vui
nào rồi cũng phải tàn. Giờ đây còn lại trong tâm chúng ta nỗi ngậm
ngùi và luyến nhớ.
Tôi cảm thấy ngậm ngùi khi gặp đông đủ các chiến hữu mặc đồ chiến
trận như năm xưa nên làm cho tôi gợi nhớ lại những người đồng đội và
tôi thường gắn bó bên nhau trên các sa trường. Họ đã chết trận trên
những chiến trường xưa như cố Đại úy Vũ Mạnh Hùng, có T.T Phạm Hữu
hoàng Sơn. Cố Trung uý Long k12 Thủ Đức, Hạ sĩ I Hồ mang máy truyền
tin và Đại uý TQLC Mỹ OJT, những người nầy đã gục ngã dưới chân tôi,
thật tội nghiệp và khó quên. Nhiều đồng đội TĐ3 Sói-Biển và của các
TĐ khác nữa v...v… Xin lỗi những anh hùng tử sĩ không được nêu tên ở
đây vì tôi không thể nhớ hết.

Buổi chiều ngày thứ Bảy 5 tháng 7 là buổi tiệc tiền Đại hội của nội
bộ gia đình mũ xanh. Mới bước vào cửa tôi nhận ngay bức ảnh rất đẹp
và trông rất oai hùng và phúc hậu của cố Trung tướng Lê Nguyên
Khang, Tư lịnh SĐ TQLCVN là vị TL mà tôi từng quí mến và Ông cũng là
ân nhân của tôi. Sau khi tôi bị thương nặng tại miền giới tuyến gần
cuối năm 1966. Tôi bị tàn phế lúc sắp vào tuổi 33. Tuy là sĩ quan
trừ bị khoá 5 Thủ Đức, nhưng cuộc đời binh nghiệp của tôi cũng được
12 năm rồi nên máu nhà binh đã ăn sâu vào huyết quản. Tôi đã không
muốn giải ngũ lúc bấy giờ nhưng thất vọng vô cùng vì đời binh nghiệp
của tôi chắc phải dừng bước từ đây.
Nhưng may mắn thay ! Sau gần một năm dưỡng thương tôi được Trung
tướng TL SĐ lúc đó kiêm TL QĐ III bổ nhiệm tôi làm Quận trưởng Dĩ
An, Tỉnh Biên Hoà. Tuy sức còn yếu và chống gậy nhưng tôi cố gắng
tối đa để chu toàn trách nhiệm hầu không phụ lòng thượng cấp đã tin
tưởng mình. Thật ra tôi nhờ tinh thần chiến đấu dũng cảm của những
anh em chiến sĩ ĐPQ và NQ. Họ rất tin tưởng tôi là người Quận trưởng
đến từ một đơn vi thiện chiến và tôi thường xuyên sát cánh bên anh
em trong các cuộc hành quân lãnh thổ. Nên quận Dĩ An tạo được nhiều
chiến thắng vẻ vang trong Tỉnh Biên Hoà.
Tôi cũng còn luyến nhớ những cấp chỉ huy cũ và bạn bè đã bỏ thân nơi
xứ người vì lý do bịnh ngặt nghèo như vị cố Trung tướng Lê Nguyên
Khang TL TQLC, cố Đại tá Nguyễn Thế Lương, anh TT Kim K16VBDL và các
đàn em thường sát cánh bên tôi những năm xưa như Đại uý Nguyễn Kim
Tiền, Trung uý Nguyễn Công Khanh v..v…
Những
ngày xưa băng núi rừng lội suối
Chẳng ngã lòng nản chí lính mũ xanh
Rồi vận nước sa cơ đành lưu xứ
Nay chịu hàng với căn bịnh nan y .
Tuyết Nga
Tôi cảm thấy ngậm ngùi khi tay bắt mặt mừng các CH mũ xanh từ bên
kia vùng trời Úc Châu và Bắc Mỹ như Canada, Hawaii v..v... tuy lúc
xưa không cùng TĐ3 Sói-Biển nhưng đã thông cảm tình chiến hữu quí
mến nhau như anh em qua các emails trao đổi trên Diễn đàn Cọp biển
mà 3 người Moderators là Trần Như Hùng Ó-Biển, Nguyễn Kha Lạt và em
Lê Văn Thành. Nhờ hệ thống Internet mà anh em đồng đội chúng ta được
nối vòng tay lớn khắp bốn phương trời xa lạ. Và nhờ Intenet mà tôi
được chia sẻ Thơ và Nhạc hay để giúp vui các chiến hữu. Đấy là niềm
an ủi lớn lao của tôi trong hoàn cảnh hiện tại.
Thời gian để
vui hưởng cuộc đời còn lại ở tuổi về hưu của tôi đã bị đánh mất đến
nay là tám năm một tháng và đúng một tuần lễ. Vợ tôi và con cháu
cũng bị ảnh hưởng khá nhiều vì có một người chồng, người cha không
khoẻ mạnh. Nhứt là vợ tôi quá nhọc nhằn và cực khổ thể xác lẫn tinh
thân như tôi. Tôi cũng xin thông cảm những cặp vợ chồng không may
mắn như chúng tôi. Đôi khi sự mặc cảm làm cho tôi cũng cảm thấy ngai
ngùng lắm vì hai bàn tay bị co rút trông thật dị kỳ. Ngày xưa TT
Nguyễn Văn Thiệu nói rằng : "Mất nước là mất tất cả". Ngày
nay tôi thấy mất sức khoẻ cũng chẵng còn gì !
Ta ngồi
soi bóng giữa đêm Đông
Ngắm nhìn thân xác se thắt lòng
Tay xưa cầm súng nay đã mất !
Hai chân cũng liệt có như không ?!
Minh-Châu
Mỗi khi xa nhà nhiều ngày vợ tôi vất vô cùng vì không có ai giúp đỡ,
nên vợ tôi phải lo mọi việc vì tôi không tự săn sóc lấy được. Thật
cám ơn lòng tốt của các em mũ xanh Hùng Ó biển, Hùng nhỏ và Toàn từ
Úc qua muốn sẵn lòng giúp tôi, nhưng chúng tôi không muốn làm mất
cuộc vui của mấy em đến từ xa và hơn nữa một người không được huấn
luyện không thể săn sóc tôi được đâu, rủi ro bị tai nạn rất dễ dàng.

Tôi xin kể những việc nầy của tôi là cố ý nói lên giùm các bà vợ
cùng cảnh ngộ đã âm thầm chịu đựng sự đắn cay thương lo cho chồng
nhưng không có phương tiện nói ra để tâm sự cùng ai nỗi lòng cay đắn
của mấy bà. Thật tội nghiệp mấy bà vô phước đó ! Tôi xin có hai câu
thơ để cám ơn vợ tôi :
Kiếp
người lắm nỗi thăng trầm !
Dù đời thay đổi chúng mình có nhau.
Trong buổi tiệc tiền ĐH, bà Lê Nguyên Khang phu nhân cố Trung tướng
TL SĐ có đọc bài diễn văn khai mạc rất hay mà tôi nhớ man mán một
câu rất thấm thía là : "Quân đội VNCH là một QĐ can cường và
các anh em chiến sĩ mũ xanh lại đươc nổi tiếng là người lính Hùng và
Dũng". Nhưng cũng vì hai chữ Hùng và Dũng đó mà vợ con của
anh em phải lận đận lao đao. Khi chiến sĩ mũ xanh gục ngã chiến
trường thì để lại vợ goá con côi. Các bà vợ sống đời lẻ bóng, hoặc
chồng bị thương thì các bà phai tiếp tục nuôi thêm người chồng phế
tật.
Ôi !
xưa chinh chiến tay ầm súng
Nay thanh bình mất cả tay chân
Chân tay bỏ lại ngoài trận tuyến
Để lại vợ con tấm thân tàn !
Ngày xưa vì nước vợ nuôi con
Nay thanh bình vợ phải nuôi chồng
Con thơ nheo nhóc theo năm tháng
Nam nhi chi chí thật mủi lòng ?
Minh-Châu
Vì chữ Dũng và Hùng mà cuộc đời của các bà vợ phải nổi trôi theo vận
nước. Chồng vào tù, vợ ở nhà tão tần buôn gánh bán bưng để nuôi con
ăn học và nuôi chồng trong trại lao tù dưới sự đày đoạ dã man của
bọn cộng sản.
Tôi thật vô cùng cám ơn Chi hội TQLC Nam Cali do ông Hưng làm Hội
trưởng. Ngày ĐH thật tưng bừng lọng trọng với lễ chào Quốc kỳ, Quân
kỳ. Lòng chúng ta không khỏi ngậm ngùi khi nghe bài Quốc ca và tiếng
kèn Chiêu hồn tử sĩ trong một phút mặc niệm.
Tôi vô cùng hoan nghinh lòng sốt sắn và tận tuỵ của tất cả anh em
chiến hữu trong Chi hội Nam Cali và các bà vợ chiến hữu mặc áo dài
màu xanh TQLC. Từ việc tổ chức đến việc tiếp tân rất chu đáo. Có cả
sự hướng dẫn tiếp đón của bà Th/Tá Trần Thị Huy Lễ, cựu Trưởng phòng
Xã hội của Sư đoàn trong bộ quân phục TQLCVN.

Tôi vô cùng
cảm động thấy các cháu Young Marines
trong bộ quân phục nguỵ trang TQLC
rất dễ thương. Các cháu đã đóng góp
nhiều công sức cho Chi hội TQLC địa
phương. Tôi rất tin tưởng rằng các
cháu sẽ noi gương Cha Ông hầu giúp
ích cho quê hương sau nầy và làm
rạng danh con Rồng cháu Tiên.
Và đêm hôm ấy là lần đầu tiên tôi
gặp MX Nguyễn Bác Ái được lưu nhiệm
chức vụ THT nhiệm kỳ tới cũng có đến
bàn tiệc thăm vợ chồng chúng tôi. Em
có dáng người rắn rỏi khỏe mạnh và vẫn còn
phong độ của một chiến sĩ mũ xanh
với bộ đồ nguỵ trang TQLC. Anh chị
mến chúc em luôn được sự bình an va
sức khoẻ tốt để lo việc sinh hoạt
của Tổng hội.
|
Về phần văn
nghệ tuy “ cây nhà lá vườn " nhưng rất hay. Hoạt cảnh do một chiến
hữu phế binh mũ xanh thuộc TĐ 1 với bộ đồ nguỵ trang xóc xếch thật
giống hình ảnh TPB đang sống vất vả và tủi nhục tại quê nhà hiện
nay. Có cả sự đóng góp màn vũ " Trống Cơm " do cháu Vân Khanh, ái nữ
của ông bà Trung tướng trong điệu múa dịu dàng rất dễ thương. Được
biêt cháu đã đóng góp công sức rất nhiều trong cuộc ĐH TQLC 2008 năm
nay. Tôi cũng xin cám ơn Trung uý Sơn và vợ của Trung uý Thực tự là
Ấu Tím thuộc chi hội TQLC Bắc Cali đã ngâm rất hay bài thơ võ biền
của tôi góp phần giúp vui trong mục văn nghệ.
Mai
Em Về
Mai em có về thăm miền đất ấm
Hãy nhặt dùm anh nấm đất bên đường
Chỉ con cháu mình màu đất quê hương
Đất tẩm nhiều máu của người lính chiến .
Mai em về, nhớ thăm vùng giới tuyến
Tìm lại vết xưa trên lộ kinh hoàng
Dân ta hãi hùng, rên siết lầm than
Do giặc vào gieo rắc nỗi câm hờn .
Mai em về thăm Quảng Ngải, Bồng Sơn
Hãy ngắm dùm anh những đồi Sim tím
Và hái dùm anh một nhánh hoa Sim
Quà của lính mang về từ chiến trận .
Mai em về, nhớ đến thăm một lần
Núi rừng đất đỏ Phước Tuy, Bình Gỉa
Đồng đội của anh dũng cảm xông pha
Giệt giặc tham tàn miền Bắc vô đây .
Mai em về, ghé thăm lại miền Tây
Ngắm cảnh trăng rằm chiếu sáng Hậu Giang
Thăm các làng quê nắng ấm chiều vàng
Nơi đây nhiều anh hùng đã gục ngã .
Mai em có về tắm biển quê nhà
Nếm dùm anh mùi biển ấm quê hương
Không như xứ người, lạnh như băng đá
Biển lạ mênh mông, nhìn buồn ảm đạm .
Mai em có về thăm miền đất ấm
Thăm dùm anh nấm mộ hoang bên đường
Của những anh hùng chiến sĩ đáng thương
Trọn cuộc đời hiến thân cho tổ quốc !
Minh-Châu
Một chuyện bên lề ĐH TQLC năm nay là chúng tôi cũng có một cuộc họp
mặt bỏ túi với các bạn học cũ L.P.K như anh chị ĐT KQ Bồ Đại Kỳ gặp
lại sau hơn 30 năm, anh chị BS Trương Văn Phúc hơn 20 năm và anh chị
ĐT/KQ Hiến, Phi đoàn trưởng C-130. Anh ĐT BĐK hiện nay là Chủ nhiệm
báo KBC HN. Tôi cám ơn em Lê Tường Vũ, Chủ bút báo KBC có lại bàn
tiệc thăm vợ chồng chúng tôi.
Trước khi chấm dứt đôi lời tâm tình sau hai ngày ĐH 2008 tôi xin
kính chúc tất cả quý vị và gia đình luôn được bình an và xin bảo
trọng sức khoẻ.
Kính mến,
MX Nguyễn Minh Châu TĐ3 Soibien


 |