|
Đại hội Thủy quân lục chiến VN. Chuyện vui bên lề.
Mùa Xuân đất Úc. Ở nơi này, xứ Úc, Mùa Xuân đến sớm, và có cái hay là trong mùa này, lại trùng hợp với kỷ niệm ngày thành lập Binh chủng Thủy quân lục chiến Việt Nam 1 tháng 10. Do đó, mà cứ mỗi dịp Xuân về, Liên hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam tại Úc châu lại tổ chức đại hội, để các chiến hữu ở các tiểu bang khác có dịp về đại hội gặp nhau, vừa mừng đại hội, mà cũng vừa để mừng.. Xuân. Trước cả tháng trời, hay là lâu hơn nữa, mọi người có dịp tṛ chuyện cùng nhau, chuyện ǵ th́ chuyện, rồi cũng quay qua nhắc nhau về ngày đại hội sắp đến. Ai đi, ai không cứ được hỏi để c̣n chuẩn bị, đúng như phong cách Thuỷ quân lục chiến của mũ xanh Sói biển Trần Trung Ngôn trong bài “Tiểu đoàn của tôi” vậy. Những anh cựu binh già coi ṃi cũng c̣n nôn nóng dữ, cứ làm như những ngày khi xưa c̣n bé, được cho phép đi cắm trại vui chơi sinh hoạt cùng đoàn thể vậy, nên sửa soạn đủ thứ, chăm chút cho nhau, phân công đến từng người, việc nào ra việc nấy. Rồi Xuân về, trời ấm dần, nắng Xuân phơi phới, trời trong xanh và hoa nở trên cây khoe sắc thắm, ḷng người tươi vui hơn, mặt mày ai cũng rạng rỡ, sáng sủa, nhất là mấy anh cọp biển nhà này, coi cũng c̣n ‘bô… lăo’ dữ, những chiếc áo mùa Đông cứ được gỡ ra dần, nên trông người cũng thon gọn bảnh bao hơn trước, bớt co ro, lọm khọm với những áo cùng mũ, và niềm vui lớn nhất tươi nở trên nét môi là sắp được đi dự đại hội binh chủng. Ơ hay, sao lại không vui được nhỉ? Một năm mới có một lần chứ bộ! Nên anh nào cũng thơ thới hân hoan chuẩn bị lên đường đi phó hội, nhất là lại được các vị phu nhân khuyến khích: “đi đi ông ơi, đi để được gặp các chiến hữu ngày xưa cho vui.” Vậy th́ ối giời ơi, c̣n ǵ bằng nữa mà không đi nhỉ? Đi liền. Hành tŕnh đi dự đại hội. Giờ cũng xin mạn phép các chiến hữu, cho binh chủng hóa các phiên hiệu đơn vị cho nó bề thế thêm lên một chút. Chúng tôi ở Victoria post code mang số đầu là số 3, nên xin phép được đại diện cho Lữ đoàn 369 vậy. C̣n anh em bên Sydney số 2 là Lữ đoàn 258. Adelaide th́ số mấy hè? Đợi chút dở lịch ra coi xem nào.. số 8 ông ơi, vậy th́ đại diện dùm cho Lữ đoàn 468 đi. Xong rồi, giờ kể về hành tŕnh lên đường. Anh 468 ở Adelaide v́ xa cỡ gần 2000 km, nên được bên hàng không dân sự bốc thả xuống Sydney trước vào Ngày 29, để dọn băi làm đầu cầu, có nhiệm vụ cánh phó tăng phái cho anh 258 Sydney, cùng nhân dịp chưa đến hẹn, nên đơn vị để các chiến hữu cọp biển có dịp ngao du sơn thủy, thăm thú Sydney, cùng thăm viếng bằng hữu trước. Victoria 369 nằm giữa, cách nhau hơn 900 km, nên hát bài: “Đường trường xa, ta quyết đi cho tới cùng..” Được chiếc 12 chỗ ngồi, do mấy anh bên yểm trợ lái, v́ nghề của chàng mà; bon bon trên Hume Freeway trực chỉ hướng Đông Đông Bắc mà tiến. 7 giờ 30 chiếc xe chở bộ chỉ huy lữ đoàn khởi hành, với hành trang đầy ắp tiếng cười, cỡ gần một giờ sau, ánh đèn thành phố ở lại sau lưng, xe vẫn lướt êm trên con đường thiên lư, vài tiếng reo của những chiếc máy truyền tin cầm chân theo dơi của ai đó gọi các thẩm quyền, trời tối hẳn, tiếng Vĩnh Hắc long khe khẽ vừa nói, vừa cười: mới đến đây.. Th́ mới đến đây là đây, chứ có biết đây là đâu, xe đang chạy mà, “giữa rừng già tôi có thấy ǵ đâu!” Có những tiếng khúc khích của các thẩm quyền khác nổi lên trêu: vừa mới đi ra khỏi nhà, mà đă bị theo dơi rồi cười. Ba tiếng sau, xe đến trạm nghỉ chính, v́ trên đường, cỡ trăm cây số, chiếc xe cứ được đề nghị táp vào lề đường, để cho các thẩm quyền ghiền tương tư thảo (ăn) điếu thuốc cho ấm ḷng chiến sĩ, cùng với động tác để: “tŕnh cha, lậy mẹ thưa chồng, cho con bỏ nước (bia) trong ḷng con ra..” Ở trạm chính, thẩm quyền Thảo cứ yên trí ghé nhận tiếp nhiên liệu, cùng nhận lương thực luôn, v́ trước khi nên đường chẳng có thẩm quyền nào mang theo lương thực dự trữ, ai cũng nghĩ bên tiếp liệu của sư đoàn có dự trù đủ ở các trạm rồi. Đúng là như vậy, nhiên liệu th́ có sẵn, đến trạm nào cũng được đón tiếp ân cần, cứ việc nhận lănh thoải mái theo nhu cầu, sau khi nói rơ đơn vị và.. trả tiền, nhưng bên lương thực họ đóng cửa nghỉ rồi, cái bảng hiệu rơ ràng, to tướng số 6 giờ sáng mở cửa của anh Mc Donald nh́n mà hu hu.. anh nào không ăn chiều, lại bị bia nó tẩy ruột, đến giờ cũng cảm thấy ḷng xôn xao, vài ba con kiến lạc nó ḅ trong bụng. Mất hứng, mấy anh muốn uống bia đă không c̣n dám mạnh dạn khui nắp nữa. Trời vào khuya, thẩm quyền Thần ưng đổi tay lái cho bên yểm trợ, Ó biển lên ghế chỉ huy, để cho yểm trợ lùi về sau dưỡng quân và thỉnh thoảng lén (sơi) điếu thuốc, v́ sợ thẩm quyền Lôi hỏa nhà tôi cằn nhằn khi bị ho v́ khói thuốc. Đă có vài thẩm quyền tự động chuyển qua bên quân nhạc, v́ lác đác đâu đây nổi lên tiếng vĩ cầm buồn ơi mùa thu ơi vang vang với tiếng đại hồ cầm kḥ kḥ! C̣n lại phần đông tắt máy phát, chắc vào phần đất địch chăng? Thưa không, v́ các thẩm quyền đă ngấm men bia và anh hùng cũng đă thấm mệt. Đến Yass trời đă lắc lơ khuya, nghỉ chút chứ? Làm điếu thuốc cho ấm và nhất là xả chất thải đi cho nó nhẹ bớt cái bụng để khỏi bị ấm ức trong ḷng. Trời vùng thủ đô Úc luôn luôn lạnh hơn các nơi khác trong nước, quân ta tụ lại với nhau vừa hút thuốc vừa chuyện tṛ rôm rả, thẩm quyền Quái điểu 1 sợ lạnh, chui vội vào trong xe sau khi xả xong bầu tâm sự, các thẩm quyền khác tiu nghỉu sau khi không t́m ra lương thực, hẹn chắc đến trạm kế, thế nào mà chẳng có, âu đây cũng là điều tốt để tự an ủi ḿnh! Nhưng buồn thay ở Golbourne chữ 6 giờ sáng mở cửa được lồng ánh điện sáng trưng dập vào mắt các thẩm quyền nỗi thất vọng, nhất là mấy anh thích ăn khuya, thôi th́ đuổi không được, tha làm phúc vậy! Giờ th́ chúng ông nhất định không ăn nữa, hẹn bao giờ đến Sydney mới sực.. thôi thế cũng xong, chứ biết làm ǵ hơn bây giờ nào? Đành dùng cái huy hiệu của anh không quân xưa: “Tổ quốc không ǵ ăn (gian.)” Chiếc xe lướt êm trên vùng Highland êm ru bà rù, cứ như ngồi trên máy bay, sau vài tiếng đă vào đến vùng ngoại ô Sydney. Trời vẫn chưa đến 6 giờ, cái bảng 6 giờ mở cửa của anh Mc Donald vẫn như chọc vào mắt các thẩm quyền c̣n ngái ngủ, thất vọng vẫn hoàn thất vọng. Vài thẩm quyền đă đề nghị ghé Cabramatta ăn sáng, giờ này th́ ai đă mở cửa, chắc chỉ có mấy tiệm bán bánh ḿ! Đến lối rẽ, Sói biển lấy máy truyền tin đánh về bộ chỉ huy 258 Sydney liên lạc điểm hẹn, Ḱnh ngư chỉ đường và hẹn ra đón, và dặn với theo, nhớ đừng ăn ǵ trước khi đến vị trí, v́ ở đây đă có nồi phở đợi sẵn, ôi chu choa, sao mà chu đáo thế, thật là thiết cận nhân t́nh, hoan hô Ḱnh ngư cùng phu nhân. Nói qua, nói lại rồi mà vẫn c̣n phải chờ nhau v́ hiểu sai địa chỉ, thế là lại phải hát bài “t́m nhau”. Thêm vài cuộc gọi nữa mới nối được tay nhau, dắt nhau để t́m “động hoa vàng” tính làm giấc ngủ say! Qua một vài lời chào, hỏi thăm về cuộc hành tŕnh. Tại nhà, chị Khang chỉ chờ có khách đến là đă mở bếp cho nồi nước lèo nóng lên, v́ nồi phở đă hầm từ tối hôm qua đến giờ bốc hương thơm phức. Trên bàn cà phê, trà, đường, sữa hộp với ly chén tươm tất sẵn sàng chờ khách, Chúng tôi mang hành lư xuống và được hướng dẫn về (sam) dành sẵn của đơn vị, rồi quay xuống uống trà đợi ..phở. Ủa mấy anh bên Adelaide qua trước đâu ḱa, sao không thấy ai vậy? Khi chúng tôi ăn xong mới thấy mọi người kéo đến, hỏi ra mới biết anh Trung nhà tôi có thói quen tốt là chạy bộ mỗi buổi sáng, qua đây anh vẫn giữ thói quen ấy, nhưng hôm nay khác địa h́nh, vui chân chạy, anh chạy lạc đường về, nên mọi người phải đợi. Chúng tôi chào nhau và chuyện tṛ vui vẻ rồi đợi thêm một vài chiến hữu khác đến, để cùng bàn bạc công việc, chương tŕnh tổ chức lễ truy điệu vào tối nay. Mọi người lên xe kéo về nơi hành lễ, xem xét địa điểm và trang hoàng lễ đài, tập dượt lễ nghi quân cách sơ bộ, nhưng lễ đài vẫn là công việc chính của buổi sáng. Chúng tôi phân công và dợt qua vài lần về nghi thức buổi lễ, đến giờ ăn, chúng tôi quay về nhà ăn trưa rồi thay quân phục để đến địa điểm dợt tiếp. Mới có hơn 30 năm không đi đứng đúng với cơ bản thao diễn, mới đầu cũng c̣n chệnh choạng, nh́n nhau cũng thấy tức cười, nhưng máu nhà binh về lại rất nhanh, vài lần tập sau đă đâu vào đấy, tác phong rất oai nghi đúng với lễ nghi quân cách, cuối cùng, tổng dợt với máy móc, âm thanh, kèn trống. Có cái chung là ai cũng coi như công việc của ḿnh, nên thấy ǵ hay th́ tự động đề xuất ư kiến và tự nguyện thực hiện, chẳng cần ai nhờ, ai bảo ǵ, chẳng có ai là chủ, và ai là khách ǵ cả, đúng với tinh thần của người lính t́nh nguyện. Rảnh rỗi, chúng tôi t́m chiến hữu cùng đơn vị, có 5 rưỡi anh Quái điểu gặp nhau, Trịnh Xuân ở Adelaide, Đàm Trung B́nh Queenlands, Sơn ở Sydney, Một, Trần Minh và Đoàn Minh ở Victoria. Gặp nhau kể lại chuyện đơn vị cũ như pháo nổ, cảm động và mừng rỡ vô cùng, khi có đến 3 trong số 5 người cùng ở Đại đội 3, đặc biệt anh Đàm Trung B́nh kể cho người viết nghe rất nhiều về những sử liệu, những giai thoại của đơn vị, chắc đợi khi có thời gian rảnh rỗi sẽ kể lại, chia sẻ cho các chiến hữu khác cùng nghe. Trời chiều Sydney cũng lạnh dần, thời tiết ấm ban ngày trốn mất, tôi là người có cái yếu là không chịu được lạnh, ban ngày lại đă không mang theo áo lạnh dự pḥng, nghĩ đến cái lạnh sắp đến mà đâm rét, may mà hội trưởng Thảo hiểu được nỗi ḷng chiến sĩ, khẽ hát lên câu: “mùa Đông đă đến đây rồi, gửi mau áo rét cho người chiến binh,” nên nhường cho cái áo lạnh, mừng húm, tôi liền mặc vào bên trong quân phục, chứ với vai tṛ của ḿnh đứng chào trong suốt buổi lễ, trời cứ lạnh dần, lạnh dần khi đêm xuống, chắc không biết tôi có đứng nổi vững vàng ở vị trí cho đến hết buổi lễ truy điệu hay không, hay lại phải ca bài “Khúc Thụy du” của Du Tử Lê với mấy câu: v́ sao vai anh lạnh? V́ sao tay anh run? V́ sao chân không vững? V́ sao và v́ sao?? Truy điệu. Trong không khí âm u trầm mặc, trang nghiêm. Lễ đài với những quân nhân cọp biển, chào kính nghiêm chỉnh, cờ xí ṿng hoa, hương nến, kèn trống, chiêng, đúng với các nghi thức tưởng niệm. Các anh linh chiến sĩ, đồng bào được kính thỉnh về đây đêm nay, qua làn hương trầm nghi ngút, xin các anh linh đón nhận tấm ḷng thành kính của các chiến hữu, đồng bào, trong niềm thương kính, để cùng về chứng dám buổi lễ truy điệu trước ngày đại hội của Liên hội Thủy quân luc chiến Việt nam Úc châu. Sau phần nghi lễ, là phần cùng nhau dâng những nén hương của quan khách, đồng bào, chiến sĩ và chiến hữu cọp biển. Cuối cùng, buổi tiệc trà nhẹ của ban tổ chức để mọi người thăm hỏi và chuyện tṛ cùng nhau, và tiệc trà đă là điểm kết thúc buổi lễ và mọi người lưu luyến chia tay.
Cuộc chiến mới. Chúng tôi lại kéo về bộ chỉ huy 258 Sydney (nhà anh chị Khang) để nhận nhiệm vụ mới, trên sa bàn, năm mục tiêu đêm nay chúng tôi phải thanh toán mà cấp ngang giao qua. Ngày xưa, chúng tôi phải quần thảo với VC. Th́ đêm nay, đêm tiền đại hội, bộ chỉ huy giao trách nhiệm phải quần thảo với bọn địch mới là VB. (Victoria Bitter). Địch quân được đóng thùng, kể th́ quân số địch nhiều gấp mấy lần quân ta, nhưng không ai sợ cả, chúng tôi được phối hợp hành quân chung, mục tiêu nào cũng chiếm rất nhanh, xác địch được chuyển gọn vào lại thùng để thanh toán thùng khác, vừa say men chiến thắng, bản Thuỷ quân lục chiến hành khúc mới hát hết hai câu đầu, chị Khang vội vàng xin lỗi: “các anh ngưng dùm cho, đợi thêm ít phút nữa, sau chín giờ th́ cứ tự nhiên.” Ủa kỳ vậy? Chị giải thích, hàng xóm nhà chị là cái Mosque của Hồi giáo, họ mới vào tuần chay thánh Ramadan ǵ đó, tối nào họ cũng đến cầu nguyện, và sau 9 giờ mới ngưng. Là cựu quân nhân, chúng tôi hiểu ngay v́ đây thuộc về tôn giáo, nên anh em vui vẻ th́ thầm nhỏ lại, nhưng rồi một chút là quên ngay v́ cũng cỡ 5 phút sau là đă qua khỏi 9 giờ. Chu đáo quá, các chị phục vụ rất chu đáo, tôi quay qua anh Khúc Vương nói: chắc ở đây phục vụ c̣n hơn nhà hàng 8 sao, bánh tráng mà c̣n được nhúng sẵn từng cái một, đặt trên đĩa hễ thấy hết lại có người mang tới tận tay, thay đĩa mới với bánh mới, th́ đích thị 8 sao chứ c̣n ǵ nữa. Cám ơn các chị phu nhân của các anh cọp biển Sydney nhá. Cây đàn Guitar được một cháu gái đưa đến, Minh Lôi hỏa ôm đàn, Bay đứng sau gơ nhịp vào thùng đàn, Sáu Thần ưng sau vài bài đă dơng dạc ngôn: “bài Rừng lá thấp sau đây riêng tặng cố đại úy Trần Như Hùng.” Chưa dứt lời, chiếc nút bia từ tay Ó biển bay như thần tiễn vụt tới mục tiêu, nhưng Thần ưng né kịp, tiếng cười ầm vang. Thời gian qua nhanh, địch quân gục như ngả rạ, nên quân ta cũng đâm liểng xiểng, những anh không uống được th́ đêm nay vui quá cũng lỳ vài lam (làm vài ly) chuyện tṛ th́ khỏi phải nói, c̣n hơn hải pháo từ hạm đội yểm trợ ở Quảng trị năm xưa. Một vài đơn vị tự ư lén lui quân, lên lầu t́m nơi chém vè v́ mệt, nhất là mấy anh 369 Victoria v́ cái đêm hôm trước phải di chuyển xa. Địch chỉ c̣n sót lại một ít, anh Khang mang cái b́nh ra trút vào, xoay tua vậy, để dễ kiểm soát, lại cũng để thanh toán từng tên một cho chắc ăn mà khỏi lăng phí, sợ phải nghe lại tiếng “hàng sống, chống gục!” Nên kẻ viết bài này cũng đánh bài chuồn, dưới kia Mười Thân đă nháy nhó mấy anh Adelaide trèo rào đi ra nhà dân t́m tí tươi mát, thăm dân cho biết sự t́nh. Thảo lên lầu t́m túi ngủ, miệng càu nhàu: “các anh trốn hết để ḿnh tôi ở lại chịu trận!” Rồi vội t́m một góc khuất ém binh bất động. Tôi trốn trên chiếc giường nệm một độc nhất trong pḥng với ngổn ngang gối, tính như vậy khỏi phiền ai, Ó Biển và Trâu điên kêu tôi xuống nằm chung, tôi từ chối. Bỗng Thần ưng Sáu cảm tử nhảy bổ vào giữa, lè nhè: “cho em nằm ôm anh với, giống chị ôm anh ở nhà vậy.” Tôi vừa ừ th́ đă nghe tiếng kèn bass ồ ồ bên tai, nên vội rút khỏi tuyến ra ngoài pḥng thủ. Trên lầu các đơn vị đă về vị trí, la liệt, mọi góc mọi nơi, nhưng giờ này tự nhiên chiến hữu của ta, bỏ đơn vị tác chiến để chuyển về ban quân nhạc, đang lác đác lên cung, lấy phím cho buổi đại ḥa tấu đêm nay. Ó biển của Nam Úc đi chơi về khuya ngao ngán, nh́n anh em mà cười vang, đi lật từng cái mền xem, vừa xem, vừa phán: “anh nào ngủ không mang giầy là Thuỷ quân lục chiến dổm”, rồi cười. Tôi nghe hết, nhưng sợ phát hiện vẫn nằm êm. Đêm qua nhanh, khi mặt trời chưa ló dạng, tiếng th́ thầm đă lại nổi lên, tiếng nước từ pḥng tắm và những tiếng cười đă rúc rich kể tội nhau về những bản ḥa tấu trong đêm, ai chơi vĩ cầm, ai đại hồ cầm và ai kéo cưa lừa xẻ, ai sai cung, lỗi nhịp, cứ người này kể xong, th́ tiếp một tràng cười, rồi lại người khác kể. Chẳng có sự ǵ vui cho bằng được sống lại đời sống quân ngũ ngày xưa. Chủ nhà đêm qua phục vụ mọi người c̣n mệt chưa dậy, nhưng tự động chúng tôi đă đi lấy nước nấu, pha trà, pha cà phê, tuy mọi việc làm rón rén nhẹ nhàng, nhưng cũng gây ra tiếng động. Chị Khang lại thức dậy tiếp tục lo cho mọi người bữa điểm tâm. Một nồi phở tiếp được hâm nóng, nhưng nêm nếm lại do anh Bích phụ trách nêm. Ăn xong, mọi người lo thay quân phục để chuẩn bị dự đại hội. Chuyện đại hội, nhà em không dám bàn lấn sân sang, mà chỉ kể chuyện bên lề, xin thông cảm cho. Chỉ nhớ là lại được ăn theo lối nhà bàn, cũng hay, nhờ vậy mà đă lôi mọi người về với kỷ niệm. Người mẹ chung. Từ lúc chuẩn bị lễ truy điệu, tôi thấy có một bà cụ, với áo khoác dài, dáng vẻ quư phái đôn hậu, nét mặt tươi tắn, điềm đạm, cụ đến tham dự từ đầu. Tôi trộm nghĩ chắc cụ đại diện cho một đoàn thể cao niên nào chăng? Rồi cũng thoáng quên đi v́ phải làm nhiệm vụ của ḿnh trong suốt buổi lễ. Cũng như mọi người, cụ cũng nghiêm chỉnh tham dự một buổi lễ truy điệu thật trịnh trọng này, cụ cũng theo mọi người lên thắp hương trước đài kỷ niệm chiến sĩ trận vong, sau lễ, cụ cũng cùng mọi người tham dự tiệc trà, rồi cùng ra về. Chuyện nếu đến đây rồi thôi th́ tôi cũng chẳng biết ǵ hơn về cụ. Tại nhà anh chị Khang, cụ cũng được mời đến, Trần Như Hùng mới giới thiệu: Đây là cụ Nhiên, thân mẫu của mũ xanh Ḱnh ngư Cao Xuân Huy tác giả của Tháng Ba gẫy súng. À ra vậy, thảo nào cụ tha thiết quan tâm đến những người con của cụ mặc áo màu sóng biển này. Chắc ngày xưa cụ thấy anh Huy mặc đồ rằn ri mỗi khi về phép thăm nhà, nay nh́n mấy người ở gần, để đỡ nhớ con xa. Với giọng nói trong trẻo, điềm đạm cụ đọc cho chúng tôi nghe một bài thơ do cụ làm, lời thơ vui tươi, dí dỏm. Thế mới biết mũ xanh Cao Xuân Huy là con nhà ṇi. Cuối cùng, Trần như Hùng xin cụ cho chúng tôi thay mũ xanh Cao Xuân Huy được gọi cụ bằng Mẹ, mẹ của lính mũ xanh Úc châu, và mẹ cũng cảm động nhận lời. Hôm sau, mẹ khoe rằng, mẹ có gọi cho mũ xanh Cao Xuân Huy và khoe rằng mẹ hiện có đến mấy chục mũ xanh ở Úc làm con của mẹ, người mẹ kính yêu. Bạn thân..mà không quen của mũ xanh Thích. Vui nhất là, có một người lạ hoắc, nhưng tính t́nh thật vui vẻ, anh khoe ở bên Nhảy dù, nhận mũ xanh Thích nhà này là bạn cùng khóa Thủ đức năm xưa, cứ tự nhiên mày tao, ông tôi như đă quen biết thật từ thủa nào, c̣n xin được mời riêng đi ăn nữa chứ, sau nhận thêm Vĩnh Hắc long, thật cười ra nước mắt. Mới đầu ai cũng cứ tưởng quen nhau thật, sau hỏi lại Thích và Vĩnh đều chẳng biết anh ta là ai. Rồi, chắc anh lính Nhảy dù này bị: “gió cuốn dù hoa rớt trên thượng giới, vác ba lô anh gơ cửa trời..” giờ mới ṃ về hạ giới chăng đây. Nhưng thôi, chẳng được ǵ, mà cũng chẳng mất ǵ, chỉ thêm những tiếng cười vang trước sân Đền thờ Quốc tổ. Tạm biệt anh bạn không quen nhưng rất thân này. Đêm văn nghệ chia tay. Ban tổ chức một đêm liên hoan mừng đại hội, chắc có phần văn nghệ là đặc biệt nhất, có tân, có cổ nhạc, do các nghệ sĩ thân hữu biểu diễn ca hát, ai cũng chứng tỏ bản lĩnh thượng thừa qua những bài ca, tiếng đàn, tiếng hát. Mấy chiến hữu nhà tôi biết sắp đến lúc chia tay nên vừa thưởng thức vừa uống bia. Được chiến hữu Nguyễn Văn Lực biệt kích nhảy Bắc đưa đến chai rượu, mang ra xoay tua, vừa uống vừa coi văn nghệ, có men trợ lực, máu nghệ sĩ lấn qua máu chiến sĩ, thế là a lê hấp, lính hát cho lính nghe, qua sự tung hứng của MC. Trần Như Hùng, những Út Trà Thân, Út Trà Lung, Chế Đức, rồi Huỳnh Huỵch, Minh thầy chùa lên biểu diễn giúp vui, hay th́ chưa dám nhận, nhưng vui th́ thật vui hơn tết, và người vớ bở là Minh thầy chùa. Cuộc vui nào cũng phải kết thúc, nhất là chúng tôi dân 369 Victoria, đêm nay phải lui cố quận, cứ thập tḥ ra vô khó dứt, v́ đă quá giờ hẹn ban đầu một tiếng rồi, mà chân sao khó bước lui. Cũng may không có em nào cất giọng; “người ơi, ngươi ơ ở chứ đừng vê vê về ề. ề..” chứ có ai đó mà cất giọng ấy th́ người đau khổ nhất là con nghé Hùng Anh. Không có cái hẹn, chắc nghé quậy dữ à nha.
Tưởng rằng rút êm êm cho cuộc vui không bị loăng, ai dè quân ta rút ra, th́ các đơn vị bạn đă không trám tuyến mà c̣n, ra xe tiễn anh đi chưa bao giờ buồn.. cười thế. Cứ siết chặt tay nhau hẹn năm sau gặp nhau ở Melbourne, Victoria. Chị Khang đă lo xa, sợ chúng tôi bị đói dọc đường, đă lấy cho nào sôi, nào thịt, nào bánh, đĩa bát, muỗng lĩa, ly khăn cẩn thận. Xin có lời cám ơn anh chị Khang rất nhiều qua mấy ngày đại hội, cùng cám ơn tất cả các chiến hữu và gia đ́nh của các chiến hữu Thủy quân lục chiến Việt nam Sydney Sau một đêm dài chúng tôi về đến nhà, chị Bắc đă có nồi cháo cá thơm lừng chờ đón người.. về. Chẳng biết ai sao, tôi đi về thêm cái tên Minh lá cải qua cái sự viết lách lằng nhằng của ḿnh, c̣n Hà Văn Một bị Sáu Thần Ưng phong cho danh hiệu Thiên bồng nguyên soái, kết thúc một kỳ đại hội thật vui. Vậy th́ hẹn nhau nhé.. qua năm gặp lại. Chợt nghĩ đến bài hát ngày xưa mà quên tên rồi có câu hát như sau: “đây Bến hải là nơi ngăn cách đôi bờ, những ai lạc bước xin quay về mau.” Mượn câu hát trên để kêu gọi những cụ cọp biển ngày xưa, chưa đến với nhau th́ cùng t́m về sinh hoạt với nhau cho vui, bảo đảm là rất vui. Melbourne 4 -10 – 06. Trần Minh |
||||||
|
|||||||