TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM

 

 

Nghe nhạc Trang Thủy

 

    Thú nghe nhạc hình như tôi đã không còn là sự say mê như thuở xưa, nhất là những năm sau này,  khi tuổi đời đã chớm đông…

  Tôi đón nhận CD “Dấu Buồn” của Trang Thủy, với sự hờ hững, không chút maỷ may hứng thú. Lòng nhủ thầm, lại thêm một CD sẽ nằm trong một góc nhà để “Collect dirt” như những CD khác mà đám bạn tặng cho mình. 

  Không để ý đến hình bìa của hai ca sĩ, tôi cãm thấy thích thú với cái tên “Dấu buồn” vói cánh rừng thu phong, nhưng dù sao đi nữa cũng là CD cũa ông anh trong cùng Binh chủng cũa một thời tóc xanh ngang dọc..thôi nghe một ca khúc “Dấu buồn” như thế nào vì hình như ông nhạc sĩ nào củng thường đem bài nhạc ưng ý nhất của mình để làm tựa cho CD của mình.Nghe thử  nếu nó quá tồi thì củng chẳng bận tâm để nghe những bàì nhạc còn lại. 

“..Chiều qua hàng cây

Nghe thu tàn phai

Chiều không còn ai

Dìu trên đường lá đầy

Muà gió vàng bay

Ngàn lá dệt thơ

Tìm dáng dáng xưa trong nắng nhớ…..” 

Hãy quên đi  giọng hát hãy quên đi ca sĩ, những lời nhạc như thơ..và từ đó…tôi biết rằng…đó chính là những bản nhạc tôi mong đợi và đã không còn tìm thấy….rất xa…

Tôi tắt máy và muốn nghe CD của Trang Thủy của ông anh , của ĐB Nguyễn Thành Trí từ đầu và tôi đã không thất vọng. 

Ngay bài đầu tiên của Trang Thủy , ông đã viết thật tuyệt vời, làm cho hồn mình lan mang của những tháng ngày cũ, với những tháng năm vừa khoác áo lính , chút vấn vưong phố thị, với dáng dấp người con gái mang theo…. 

“…Nước mắt chưa lần khóc

     Con tim chưa lần đau

     Đôi môi chưa lần trao nồng say” 

Bài Tango đầu trong CD, nghe dập dìu , nức nở, luyến tiếc, Trang Thủy đã dùng những chử thật mượt mà, óng ả…thật thơ… 

“….Ai tương tư đầu sông nhớ

       Ai ngậm ngùi cuối sông chờ

 

….Cho tôi xin một lần cuối

     Xin một lần NÓI tên người

     Lời tình nào, nghe ấm bờ môi

     Nụ cười nào tan vỡ hồn tôi….”

  Phải nói tôi đã thật thích thú khi nghe lời nhạc và cách ông đã dùng chử trong lời nhạc   ..”Xin một lần NÓI tên người….” Trang Thủy đã không dùng … (được NHẮC , hay GỌỊ tên người như nhiều bản nhạc mà hầu hết các nhạc sĩ khác đã dùng)

Lời nhạc ông dùng như hờ hững, nhưng âu yếm , nâng niu, có thể ông sợ NHẮC, hay GỌI tên người..nó sẽ vỡ tan như cơn mộng…rồi ông dùng chử NÓI?! 

“…Tình em biển rộng sông dài..

     Tình em ấm núi rừng cây chập chùng…” 

  Bài nhạc ông đã viết những ngày ông bị lưu đày trên chính quê hương thân yêu cũa mình…chúng ta lắng nghe bài nhạc không cãm thấy sự than vãn, oán trách..mà nghe một niềm bao dung, một tình yêu trãi dài bao phủ cả hận thù và chiến tranh….. 

“ Sài gòn ơi Sài gòn ơi trả lại mùa xuân môi em cười

   Sài gòn ơi Sài gòn ơi trả lại niềm tin trong tim người

 

  Nổi khắc khoãi , nhớ nhung, về quê hương, về thành phố vẫn còn mãi  trong trái tim của chúng ta, lời nhạc ông viết chừng như cuốn lấy trái tim người nghe , cuốn hút thướt tha với điệu luân vũ hoà tan trong một thành phố thần thoại xa vời  

“…Hỏi vì sao đàn bướm hững hờ

      Hỏi  vì sao hoa khép tâm tư thờ ơ

     Dấu bước chân xưa còn đâu đây

     Hồn nhớ nhung tràn đầy…”

 

  Bài nhạc đã cho tôi biết vẫn còn có người làm những bài nhạc thật hay, làm bằng trái tim..bằng những lời thơ phủ kin trong từng nốt nhạc…  

“…Mấy thu tàn phai em về nơi ấy

     liễu xanh xỏa tóc , tương tư gầy

     Hoàng hôn dệt tím, cuối trời mây bay..mây bay…

 

….Nắng thu bên thềm

     Cám ơn em , đóa môi mềm…”

  Bài tango tuyệt vời, lời nhạc thật lãng mạn , trữ tình, thật thơ, thú thật đã từ lâu không được nghe những bài Tango như thế nữa.

 

“…Bến bờ muôn phương , nay còn chi vấn vương

     Xuôi tay đành buông hạnh phúc vô thường…

 Nếu có thể chúng ta hãy đốt chút trầm hương, ngồi thật yên tỉnh để nghe lòng mình lắng đọng khi nghe những lời nhạc này…. để biết đời sống thật vô thường 

“…Khép làn mi em, che phù vân đảo điên

      Cho tâm bình yên, nhẹ gánh ưu phiền…”

 

 Theo tôi nếu đượcTrang Thủy nên dành bản nhạc này vào bản cuối của CD “Dấu Buồn” thì thật tuyệt.  Và thật thú vị lẫn bất ngờ trong CD của ông chúng ta được nghe bài “Áo Trắng” với nhạc điệu Cha cha cha, nhưng ta vẫn thấy “dấu buồn” tản mác đâu đây.. à ! nó như một bài thơ năm chử…

“…Chiều xưa bên hoa trắng

     Hương nhẹ thoáng không gian

     Rèm mi lung linh nắng

     Cho đời nhớ dung nhan…

 

….Gọi  tên em bỡ ngỡ

     Nghe lòng thỏa mong chờ…”

  Ông đã thi vị hóa nguời con gái chung cùng loài hoa trắng, nó quyện cùng với nhau không tách rời để chúng ta cứ vấn vương, vương vấn trong nhip điệu vào bài nhạc này  

Cuối cùng bài hát về HUẾ , chúng ta những người lính TQLC của một thuở xa xưa, khi nghe bản nhạc này không khỏi ngơ ngẫn, không khỏi phải thả  hồn  mình trôi  lang thang với những tháng ngày nơi cố đô này…và khi nghe chúng ta có cãm nghỉ rằng Trang Thủy, ĐB Tango, Đai tá Nguyễn thành Trí đang viết cho chúng ta, cho riêng các anh em Mũ Xanh vậy.  

Cám ơn Trang Thủy, cám ơn ĐB Tango, xin cám ơn những giòng nhạc khó còn tìm thấy trong những ngày cuối đông của cuộc đời, nơi chốn giờ  đây sao cứ mãi  xa lạ  này…

 

Oregon Thu 2010.

MX Hung Nguyen

 

       

 
 



Mọi tin tức, bài vở  muốn đăng trên website TQLC/VN xin email:
  bixitrum@yahoo.com